Kính dâng bài khảo cứu này lên Tổ
quốc Việt Nam và Tổ Tiên Bách Việt.
I-Dẫn Nhập
:
Con người phát triển trước tiên
tiếng nói để thông hiểu nhau trong đời sống hằng ngày, trao đổi nhau tư tưởng để
xây dựng xã hội tiến bộ và một nền văn minh tốt đẹp cho ngày mai. Khi loài người
đã tiến đến một trình độ khá cao, con người phát minh ra chữ viết để ghi lại tư
tưởng và quan niệm cho con cháu hậu thế. Việt tộc có một nền văn hóa cao như khảo
cổ đã chứng minh, nhưng con cháu chưa bao giờ thấy chữ viết của cha ông để lại
mặc dù cổ sử Trung Quốc chép nước
Việt Thường dâng Đế Nghiêu (2358 TCN)
một con rùa 1000 năm trên mai có chữ khoa đẩu
(chữ con nòng nọc) kể lại
sự tạo thiên lập địa trở
về sau và viết sách để lại cho thế hệ con cháu trong tiến
trình dựng nước và giữ nước. Chữ Hán chính thức
nhìn nhận có vào năm 1300 TCN cuối đời
Thương, tức là 1058 năm sau chữ khoa đẩu.
Nhiều nhà trí thức Việt Nam cũng quả quyết rằng Việt tộc có chữ viết riêng trước
khi người Tàu xâm chiếm nước ta. Nhưng không một ai có bằng chứng thuyết phục cả!
Giáo sư Vũ Văn Mẫu trong sách “Cổ Luật Việt
Nam và Tư Pháp Sử” (Saigon 1973) đã viết “Người
Việt chúng ta có một lối chữ
viết riêng (chữ khoa đẩu) trước
khi người Tàu xâm lược nước ta…”. Nhà
học giả Trương Vĩnh Ký cũng có cùng một ý kiến và thêm rằng chữ viết ta là chữ
tượng thanh (phonetic). Giáo sư Lương Kim Định viết rằng đất Trung Nguyên có
nhiều kiểu chữ viết mà nổi hơn cả là “chữ nòng nọc” và trước nữa là chữ chân
chim (điểu tích tự). Hai chữ này tượng trưng cho hai vật biểu Rồng Tiên của dân
ta có từ họ Hồng Bàng. Khi Tần Thủy Hoàng thống nhất sáu nước cuối cùng cũng thống
nhất chữ viết luôn. Ông ra lệnh đốt tất cả sách Phật giáo viết bằng chữ khoa đẩu
của Việt tộc và chôn sống Nho sĩ nào cố cất giữ các sách cổ đó. Trên đường tìm
chữ viết, chúng tôi đặc biệt chú ý đến hai sử kiện quan trọng sau đây:
1 - Lý do nào người Tàu không bao
giờ cho dân Việt biết hình dáng của chữ viết của dân Việt?
2 - Lý do nào Tần Thủy Hoàng ra
lệnh đốt tất cả sách viết bằng chữ khoa đẩu của Việt tộc và chôn sống Nho sĩ
nào cố cất giấu các sách cổ đó?
Những sự thật này có thể là ngọn
hải đăng dẫn đường chúng ta tìm được lại chữ viết của Việt tộc. Nghiên cứu cổ sử
Trung Quốc, các chứng tích khảo cổ học do các nhà khảo cổ Trung Quốc tìm được ở
Trung Quốc và Madeleine Colani ở vùng Văn Hóa Hòa Bình Việt Nam năm 1923, chữ
viết trên đồ đồng Đông Sơn, chữ Việt bộ Mễ và chữ Việt bộ Tẩu, sách “Nghiên
cứu chữ Hán và tiếng Hán Việt
1989” của Giáo sư Vũ Thế Ngọc và chữ viết Việt tộc được tìm lại tại tỉnh
Vân Nam Trung Quốc năm 2010 cho phép chúng tôi tin tưởng chắc chắn rằng chữ viết
Việt tộc đã được tìm lại. Chúng tôi trình bày sự hiện hữu của chữ viết Việt tộc
(chữ khoa đẩu) bằng những chứng vật do khảo cổ học đào quật ở vùng Văn Hóa Ngưỡng
Thiều ở Trung Quốc, vùng Văn Hóa Hòa Bình ở Việt Nam, chữ viết trên các đồ đồng
Đông Sơn và lệnh của Chu Tuyên Vương (827 TCN-782 TCN) sai Thái sử Trửu thêm bớt
lối chữ khoa đẩu đặt ra lối chữ Đại triện (tiền thân của chữ Hán).
II - Chữ viết
Việt tộc trong cổ sử
Trung Quốc :
Cổ sử Trung Quốc nói nhiều về
chữ viết của Việt tộc nhưng không bao giờ cho dân Việt biết hình dạng của chữ
đó như thế nào cả suốt hơn 3.000 năm.
1-Khổng An Quốc cháu 12 đời Khổng
Tử viết trong lời tựa sách Thượng Thư (Kinh Thư): “… thời Lỗ
Công Vương, thích sửa sang cung thất, Vương cho phá
nhà của Khổng Tử để mở
rộng thêm. Trong tường nhà tìm được
Thư, phần Ngu, Hạ, Thương, Chu cùng Tả
Truyện, Luận Ngữ, Hiếu
Kinh, đều viết bằng chữ
khoa đẩu cổ văn do ông cha chúng tôi cất
giấu. Lối chữ khoa đẩu
bỏ từ lâu, người đương thời
không ai đọc được nữa, phải
lấy sách nghe được ở Phục
Sinh khảo luận văn nghĩa, định chỗ
nào đọc đươc, dùng lối chữ lệ
cổ viết sang thẻ tre, nhiều
hơn sách của Phục Sinh hai mươi lăm thiên”.( Khổng
Tử, Kinh Thư- Bản dịch của Trần Lê Sáng và Phạm Kỳ Nam)”. Ta nhận thấy
chữ khoa đẩu được gọi là Cổ Văn. Nó đã được dùng để viết sách quan trọng như
Kinh Thư, Tả Truyện, Luận Ngữ, Hiếu Kinh trước Khổng Tử.
2-Hậu Hán
thư-Lô Thực truyện viết : “Cổ
Văn khoa đẩu: Nhan Sư xưa có chú : Cổ Văn là sách
trong vách nhà Khổng Tử. Văn tự ấy
hình nó giống con khoa đẩu (nòng nọc)
nên lấy con ấy mà đặt tên gọi
là chữ khoa đẩu.” Chữ khoa đẩu cũng gọi là Cổ
Văn.
3-Tân thư Vệ Hằng
truyện có nói : “Thời Hán Đế,
Lỗ Cung Vương phá nhà Khổng Tử lấy
được Thượng thư, Xuân thu, Luận ngữ,
Hiếu kinh. Người đương thời không biết
khôi phục lại chữ viết
cũ của họ Hùng nên họ gọi
là chữ khoa đẩu (Lãn Miên, Dân gốc bản địa Đài
Loan có chữ viết không?). Vậy chữ khoa đẩu là chữ viết cũ của Hùng Vương. Thêm
nữa, Xuân thu là sách do Khổng Tử soạn thảo bằng chữ khoa đẩu. Vậy chúng tôi có
lý do chính đáng tin rằng chữ chữ Hán thời đó là chữ khoa đẩu. Đó là “Lổ Hổng Lịch
sử Trung Quốc” trong âm mưu che giấu chữ viết Việt tộc vì họ sợ lộ tẩy sự thật
rằng chữ khoa đẩu chính là chữ người Tàu mượn để gọi là chữ Hán.
4-Khâm Định Việt
Sử Thông Giám Cương Mục có ghi: “Cương Mục
Tiền Biên của Kim Lý Tường chép rằng
: Năm Mậu Thân đời Đường Nghiêu
(2357 TCN-2358 TCN) Việt Thường thị
sang chầu, dâng con rùa thần.” Các sách cổ của
Tàu cũng chép rõ : “Trên mai rùa thần này có chữ
viết liên hệ đến nguồn
gốc Kinh Dịch. Vậy Kinh Dịch có trước Đế
Nghiêu. Sách “Thông Chí” của Trinh Tiếu đời Tống (960-1270) viết : “Rùa
thần này có lẽ sống tới
ngàn năm. Trên lưng có văn khoa đẩu ghi lại việc
từ khi trời đất mới mởmang
về sau. Vua Nghiêu sai chép lấy, gọi
là Qui Lịch (Lịch Rùa).” Nếu vua Nghiêu là vua
Tàu thì ông không có chữ viết để chép lại Lịch Rùa. Nếu lịch rùa được chép lại
thì phải dùng chữ khoa đẩu chứ không phải chữ Hán nào cả. Suốt đời nhà Thương
(1600 BC-1050 BC) không có sử viết để lại chứng minh là chữ Hán được phát minh ở
thời đó. Lịch sử nhà Thương được viết lại nhiều thế kỷ sau khi nhà Thương bị
tiêu diệt. Sự thật thì sử viết của Trung Quốc được viết lại đầu tiên do Tư Mã
Thiên năm 109 BC.
5- Chu Tuyên Vương (827 TCN-
782 TCN) sai Thái Sử Trửu thêm bớt lối chữ khoa đẩu đặt ra lối chữ Đại triện.
Đó là sự bắt đầu của chữ Hán. Chúng tôi có thể chứng minh rằng chữ Đại triện
chính là chữ khoa đẩu bằng toán học hay tam đoạn luận.
6-Truyện Thủy Hử có ghi lại các
anh hùng Lương Sơn Bạc tìm được bia đá có khắc chữ “Thiên Thư”. Tống Giang thấy
chữ ngoằn ngoèo khác hẳn lối thường, không còn ai biết nghĩa lý ra sao cả. Đạo
tràng Diệu Thông dịch các chữ khoa đẩu trên bia đá giúp Tống Giang, (Hoàn Tuấn
trong văn minh Lạc Việt 2007).
7-Kiếm Câu Tiễn
(498 TCN-465 TCN) : Năm 1965, người ta đào được một thanh bảo kiếm bằng đồng
sâu dưới đất trên 2.000 năm. Nhưng kiếm vẫn còn sắc bén và bóng láng.
Sau hai tháng thảo luận sôi nổi,
các nhà khảo cổ nổi tiếng Trung Quốc gồm cả Quách Mạc Nhược đồng ý tám chữ khắc
trên kiếm là “Việt Vương Câu Tiễn Tự Tác Dụng Kiếm” viết bằng chữ Mân ngữ. Sau
khi nước Việt bị nước Sở thôn tính, con cháu Việt Vương Câu Tiển tiếp tục triều
đình ở Phúc Kiến gọi là Mân Việt. Tự điển hiện tại và văn khố ngày xưa đều ghi
rõ Mân là Việt, là Mân Việt. Tiếng Mân Việt trải dài từ Hàng Châu, Phúc Kiến, Triều
Châu, bán đảo Lôi Châu, qua Đài Loan, đảo Hải Nam…nước Việt Nam và đảo quốc
Singapore. Mân ngữ là một ngôn ngữ địa phương mạnh nhất trong 8 phương ngữ ở
Trung Quốc. Vậy chữ viết trên kiếm là chữ Việt (khoa đẩu) viết theo lối “Điểu
Trùng Văn” (“birds and worms characters”), kiểu chữ khó đọc. Ta nhận thấy dạng
chữ khoa đẩu “Vương” lộ ra (Hình 1c) nếu ta cắt bỏ phần trên của chữ
Vương trên kiếm (Hình 1b) :
Việt Vương Câu Tiễn Tự
Tác Dụng Kiếm (498 TCN-465 TCN)
Chữ viết trên chiếc bảo kiếm của
Việt Vương Câu Tiễn này là nhân chứng hiếm hoi còn lại về hình dáng chữ khoa đẩu
của Việt tộc mà người Tàu tìm mọi cách giấu kín hơn 3.000 năm. Cổ sử của Trung
Quốc là nhân chứng cho lịch sử của chữ viết Việt tộc hiện hữu thật sự và được
dùng viết sách truyền lại cái văn hóa cho con cháu.
III-Lịch Sử
Văn Hóa và Chữ Viết ở Trung Nguyên
Trước Nhà Thương Đến Nhà Hán:
Nhiều nhà cổ sử Trung Quốc nhất
là Chu Cốc Thành trong “Trung Quốc Thông Sử” viết
: “Viêm tộc (Việt tộc)có mặt
khắp Trung Hoa cổ đại trước
khi các dòng tộc khác tràn vào nên viêm tộc kể
như chủ đầu tiên. Khi Viêm tộc định
cư rồi thì Hoa tộc còn sống đời
sống du mục tại Tân Cương, Thanh Hải,
rồi mãi về sau đến đánh chiếm
đất
của Viêm tộc
và bị Si Vưu lãnh tụ của Viêm tộc
chống cự. Chu Cốc Thành dẫn sách “The State” của Franz
Oppenheimer chứng minh rằng từ cổ chí kim dân định
cư nông nghiệp luôn luôn có văn cao nhưng võ kém. Sau khi Si Vưu tử trận, Hiên
Viên lãnh tụ Hoa tộc bá chiếm sáu tỉnh lưu vực sông Hoàng Hà mà lập ra nước
Tàu. Ông liền phỏng theo sinh hoạt của Viêm tộc mà tổ chức xã hội Hoa tộc.”
Vậy Hoa tộc là một bộ lạc bán khai, du mục, gốc
Turk lai Mông Cổ, với một nền văn hóa truyền khẩu (không có chữ viết), đến từ
Tây Bắc, sống đời sống du mục tại Tân Cương và Thanh Hải. Mãi về sau mới đánh
chiếm đất của Bách Việt kể từ 1600 TCN.
Giáo sư Lương Kim Định tóm tắt hai sách mới nhất
“The Origin of the Chinese Civilization (Berkely 1980) và “The Chinese
Heritage” do ông K.C. Wu (1982). Ông viết: “Văn hóa đời nhà Thương phát
xuất từ Hoài Di, tức là Di Việt. Cho đến hết nhà Thương chưa có gì gọi là văn
hóa Tàu. Tất cả còn là Di”.
1- Việt Tuyệt thư :
Ông Đổ Thành, người Triều Châu, viết trong “Bách
Việt Sử : Những Lớp Bụi Mờ của Lịch Sử”cho biết Việt Tuyệt thư hay Việt
Tuyệt ký là tài liệu thời Xuân Thu-Chiến Quốc (770 TCN – 480 TCN), trước Sử
Ký của Tư Mã Thiên (100 TCN), viết bằng chữ tượng hình như “Việt Cổ Văn” và
“Trung Văn” ngày nay. Cổ thư này còn mang tên là Việt Chép và chép lại sử
của Việt tộc. Nhờ Việt Tuyệt thư mà sau này Tư Mã Thiên và nhiều sách sử khác
có tài liệu về nguồn gốc Bách Việt bên cạnh những truyền thuyết. Tài liệu này
viết: “Chữ viết và Văn hóa của nhà Thương đều là kế tục của nhà Hạ.” Chữ
viết trong Chung Đỉnh Văn và Giáp Cốt Văn của khảo cổ học chứng minh được điều
này. Kẻ chiến thắng chiếm đoạt tài sản của kẻ chiến bại là việc đương nhiên gồm
cả bắt dân Việt làm nô lệ, chiếm đất nước và thổ sản thiên nhiên, văn hóa và chữ
viết như quân La Mã chiếm đoạt vần A, B, C của dân bị trị Etruscan để phiên âm
tiếng nói dân La Mã ở Âu Châu.
Nhà Thương thôn tính và đồng hóa người Siberia
da trắng “Trung Sơn Quốc” gọi là “Bạch Địch” … Nói chung nhà Thương bao gồm Việt
tộc và những ngoại tộc bị Việt tộc đồng hóa…, ngay cả tên của Trụ Vương… cũng
được ghi chép lại là Đế Tân theo văn phạm Việt chứ không phải là Tân Đế theo
văn phạm Tàu. Triều nhà Chu cũng bị Việt tộc đồng hóa. Tộc Chu là tộc Khương đã
liên kết với những tộc khác tiêu diệt nhà Thương. Trước khi lật đổ nhà Thương,
trên đường Đông tiến từ cao nguyên phía Tây về Trung Nguyên là họ đã bị Việt đồng
hóa rồi. Họ đổi tên xưng là Chu 周.Chữ Chu gồm chữ Điền 田ở trên + chữ khẩu口ở dưới, tức là miệng sống nhờ lúa.
Nhà Chu không nói tiếng Khương nữa như dân tộc Khương hiện tại. Họ nói tiếng Việt
gọi vào thời đó Nhã Ngữ (Nhã là đẹp). Tiếng Khương của dân tộc Khương vẫn còn tồn
tại đến ngày nay. Đối chiếu tiếng Khương với cổ sử, Tứ thư và Ngũ kinh cho thấy
nhà Chu đã bị văn hóa Việt của nhà Hạ và nhà Thương đồng hóa. Triều Chu tự xưng
là con cháu đích tôn của vua Vũ nhà Hạ để được “chính danh”. Hạ là tên Hoàng
Triều. Hoa (hoa lệ) là tên quí tộc. Khi nhà Chu muốn thiên hạ quy phục mình, họ
tự xưng là “Hoa-Hạ”. Vì văn hóa và ngôn ngữ Việt đã đồng hóa Thương, Chu, Yên
và Ngụy (người Siberi thời Xuân Thu-Chiến Quốc) cho nên tiếng Việt có thêm một
nhánh mới phía bắc mà ngày nay người ta gọi là tiếng Bắc Kinh hay Mandarin. Hai
thứ giọng pha trộn gây ra biến âm khó thông với nhau. Người ta chọn tiếng Việt
phía nam làm tiếng “tiêu chuẩn” cho tiếng “phổ thông” dùng cho thời đó. Tiếng
Việt để “phổ thông” thời đó được gọi là Nhã Ngữ. Khổng Tử dạy học bằng tiếng
Nhã ngữ. Vậy Khổng Tử viết và nói tiếng Việt. Ngài soạn sách Xuân Thu của ngài
bằng chữ khoa đẩu theo Tân thư Vệ Hằng truyện. Nhã ngữ còn tồn tại cho đến
ngày nay ở tỉnh Quảng Đông. Sách “Thuyết Văn” của Hứa Thận biên soạn thời Hán
phải đọc phần đánh vần bằng tiếng Việt. Nếu ai đọc sách đó theo giọng Quan thoại-Bắc
Kinh-Madarin thì sẽ không đánh vần được rất nhiều chữ. Khi Tần Thủy Hoàng thống
nhất thiên hạ thì tiếng Việt Nhã Ngữ được Triều đình“qui định” để dùng thống nhất
hóa chữ viết và tiếng nói cho toàn thể Trung Quốc. Ông Đổ Thành kết luận “Quá
nhiều bằng chứng và quá rõ ràng là trước đây từ Hán, Tần, Xuân Thu-Chiến Quốc,
Chu, Thương, Hạ, Ngũ Đế, Tam Hoàng, vân… vân… xa xưa, văn hóa và ngôn ngữ là Việt.
2-Chữ Việt tượng hình cái Rìu đời Thương :
Chữ Việt tượng hình cái rìu đời Thương (Hình 2)
do người Tàu tráo đổi bằng cách “khéo léo” tách rời phần dưới (cái móc) của chữ
Việt này
là chữ thứ nhì trong thư tịch
Trung Hoa (ta gọi là chữ Việt bộ Mễ, nhưng Tàu gọi chữ Việt bộ Nguyệt). Chữ Việt
bộ Mễ vào đời nhà Thương phải là chữ khoa đẩu của Việt tộc mà nhà Thương thừa
hưởng sau khi diệt nhà Hạ (Việt Tuyệt thư). Mục đích của sự tráo đổi chữ
Việt bộ Mễ này thành chữ Việt tượng hình cái Rìu đời Thương (Hình 2) để gây ảo
tưởng là : 1- Nhà Thương cũng phát minh ra chữ tượng hình. 2- Họ đã đặt tên Việt
cho dân Việt. Tên Việt có lâu đời từ trước trong tên nước Việt Thường, chủng
Bách Việt. 3- Che giấu sự thật là Việt tộc đã có chữ Việt bộ Mễ (lúa) ở trên và
cái móc hình lưởi hái (dùng để cắt lúa) ở dưới từ lâu trước khi nhà Thương chiếm
đất của Bách Việt vì Việt tộc phát minh lúa nước trước nhất thế giới nên tổ
tiên Việt thể hiện cái lịch sử vinh quang đó trên chữ Việt. 4-Đưa các học giả
Việt Nam gồm cả Bình Nguyên Lộc vào cạm bẩy về giả thuyết cái tên Việt có liên
hệ đến cái Rìu ở Quốc Oai.

Hình 2 : Chữ
Việt tượng hình đời Thương là sự
tráo đổi bằng cách chỉ lấy
cái móc (hình lưởi hái) của chữ Việt
bộ Mễ của Việt tộc.
Ngoài Việt Tuyệt thư, qua “Lỗ
Hổng Lịch Sử Trung Quốc”,
chúng tôi nhận thấy có nhiều dấu hiệu trong đời sống hằng ngày thời đó đưa đến
kết luận rằng tất cả các nước ở Trung Nguyên như Sở, Lỗ, Việt, Ngô, Tần, Tề… đều
có cùng một thứ chữ viết và một ngôn ngữ với một số biến đổi tùy theo mật độ hợp
chủng và pha trộn văn hóa của từng địa phương. Bằng chứng là :
a- Tất cả nhà học giả trước,
đồng thời và sau Khổng Tử đều biếtđọc và viết
chữ khoa đẩu của Việt tộc một cách thành thạo.
b- Nhiều sách cổ quan trọngnhư
Kinh Thư, phần Ngu (Đế Thuấn), Hạ, Thương, Chu cùng Tả Truyện, Luận Ngữ, Hiếu
Kinh đều viết bằng chữ khoa đẩu.
c- Chính Khổng Tử soạn thảo
sách Xuân Thu của ngài bằng chữ khoa đẩu theo Tân thư Vệ Hằng
truyện. Chúng tôi có lý do chính đáng tin rằngcái gọi là chữ
“Hán” đang xử dụng đương thời thật sự là chữ khoa đẩu (Việt Tuyệt thư).
d- Các học giả ở nước Lỗ, Sở,
Việt, Ngô, Tần, Tề… đều thấm nhuần tư tưởng của Khổng Tử thì họ phải có cùng một
chữ viết và tiếng nói với nước Lỗ.
e- Khổng Tử dẫn học trò đi chu
du khắp Trung Nguyên để phổ biến tư tưởng của ngài và xin phục vụ cho các vương
quốc khác nhau. Nếu các vương quốc và dân chúng của các nước đó không có cùng
chữ viết và tiếng nói như nước Lỗ thì ngài phổ biến tư tưởng của ngài cho ai?
và phục vụ cho vương quốc nào? Đó là tình hình văn hóa và chữ viết trên thực tế
từ trước nhà Thương xâm chiếm đất của Bách Việt cho đến sau thời nhà Hán.
Thực tế văn hóa này được Bách
Khoa Toàn Thư Wikipedia chứng nhận với bài “Chữ Hán và Ký hiệu”
(Chinese Scripts and Symbols) : “… trước khi Tần
Thủy Hoàng thống nhất chữ
viết năm 221 TCN, các nước ở Trung
Nguyên (China) có cùng một thứ chữ viết
mà mà họ có thể hiểu lẫn
nhau (mutually comprehensible) và một số chữ
ngoại lệ của mỗi nước
(deviations)”. Tài liệu này minh chứng hùng hồn rằng giả thuyết của chúng
tôi là đúng, nghĩa là tất cả các nước ở Trung Nguyên xử dụng cùng một thứ chữ
viết và nói một thứ tiếng nói với vài thay đổi theo từng địa phương. Tần Thủy
Hoàng không tiêu diệt chữ viết của một nước nào cả mà chỉ thống nhất các chữ ngoại
lệ cuả các nước đó thôi.
Tóm lại Chữ viết,
Văn hóa và Ngôn ngữ của Việt tộc
được các nước ở Trung Nguyên xủ
dụng từ trước nhà Thương đến
nhà Tần và nhà Hán.
IV- Lịch Sử
và Nguồn Gốc Chữ Hán :
Lịch sử chữ Hán có nhiều uẩn
khúc pha trộn chuyện thần thoại với giả thuyết trái ngược của các nhà khảo cổ
làm cho người đọc không biết đâu là thật đâu là giả. Truyền thuyết Trung Quốc
cho rằng Hoàng Đế, Thương Hiệt (sứ quan của Hoàng Đế) và Phục Hi phát minh ra
chữ Hán vào khoảng 2650 TCN. Nhưng chưa bao giờ khảo cổ học tìm thấy chữ Hán
trước 1300 TCN cả. Tất cả phương pháp khoa học chứng minh rằng Hoàng Đế, Đế
Nghiêu, Đế Thuấn là những nhân vật thần thoại tạo dựng lên vào cuối đời nhà Chu
(Giáo sư Lương Kim Định).
Bách khoa toàn thư Wikipedia viết
(16-09-2009) : “Triện thư là chữ cổ
của thư pháp Trung Quốc. Nó có nguồn
gốc từ chữ giáp cốt thời
Chu (1050 TCN-256 TCN) và phát triển ở nước
Tần (221 TCN - 207 TCN) trong thời Chiến
Quốc (480 TCN - 221 TCN). Đó là chữ viết
chính thức cho toàn thể Trung Quốc dưới
thời nhà Tần và nhà Hán”.
Đây là một nhận định thiếu căn
bản lịch sử và không có cơ sở khoa học, vì chữ giáp cốt còn nằm sâu dưới đất từ
1300 TCN đến 1899. Từ 1050 TCN đến 1899 là 3.050 năm chưa ai biết có chữ giáp cốt
thì làm sao Triện thư có nguồn gốc từ chữ giáp cốt đời Chu được?
Cổ sử chép Chu Tuyên Vương (827
TCN - 782 TCN) ra lệnh cho Thái sử Trửu thêm bớt lối chữ khoa đẩu đặt ra lối chữ
Đại triện để viết lịch sử Tàu.
Tự Điển
Việt Hán Nôm giới thiệu sơ lược lịch sử văn tự Hán Nôm viết :
“Chữ Triện ra đời vào khoảng
năm 826 TCN - 827 TCN, là sản phẩm của
quan Thái sử Trửu thời Chu Tuyên
Vương sáng tạo ra”.
Giáo sư Vũ Thế Ngọc viết trong
sách “Nghiên cứu chữ Hán vá tiếng
Hán Việt 1989”rằng “Khoảng 800 TCN, Thái sử
họ Lưu nhà Chu goị Cổ Văn (chữ
khoa đẩu) bằng Đại triện
và dùng chữ này vào việc viết sử”.
Ba nguồn cổ sử này chứng minh chữ Hán xuất hiện với sự ra đời của chữ Đại
triện vào năm 827 TCN. Tuy nhiên, người Tàu không bao giờ nhận sự thật này. Từ
cuối đời Đông Hán, các học giả Trung Quốc như Liu Desheng (147-188), Wang Xizhi
(151-230), Ouyang Xun (157-641) tiếp tục cải thiện và hoàn tất chữ Hán mà ta thấy
ngày nay. Năm 1909, Lu Feikui đề nghị đơn giản hóa chữ Hán. Đến năm 1956 và
1964, nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc cho phát hành hai Bản Hán Tự giản thể.
Vậy ta thấy rõ cho đến nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc chữ Hán mới bắt đầu
thoát ly khỏi chữ khoa đẩu.
V- Khám Phá Chữ
Giáp Cốt Năm 1899 :
Năm 1899, ông Wang Yrong một
viên chức Bắc Kinh ngã bệnh được cho toa mua thuốc có “xương rồng” (dragon
bone). Ông tình cờ thấy xương rồng có khắc chữ viết giống chữ Hán. Vậy
ông Wang Yrong là người Tàu đầu tiên thấy
chữ Giáp Cốt. Sự tình cờ này đã dẫn đến sự khám
phá chữ Giáp Cốt (Oracle Bone Scripts) ở Anyang tỉnh Henan.
Giáo sư Vũ Thế Ngọc trong sách
“Nghiên cứu chữ Hán và tiếng Hán
Việt 1989” viết: “Khảo cổ học
đã khai quật gần 5.000 chữ Giáp Cốt
ở cuối đời nhà Thương 1300 TCN. Những
chữ này đã đạt đến giai đoạn
“hội ý” mà không qua các giai đoạn căn bản
thuần túy tượng hình và chỉ sự
nào cả… Thật ra cho đến nay, gần
thập niên cuối cùng trước khi bước
sang thế kỷ 21, vấn đề nguồn gốc chữ Hán vẫn là
một vấn đề chưa được giải đáp trọn vẹn. Nhưng phân tách thì ta thấy
một số lớn chữ đó đã được
viết theo nguyên tắc nghiêm ngặt : chữ
đã phát triển tới giai đoạn hội
ý, vượt xa giai đoạn căn bản thuần
túy tượng hình và chỉ sự. Vì vậy
chữ này phải có một giai đoạn tiền thân sơ khai hơn nữa.
Nhưng cho đến nay (1987) chúng
ta còn chưa phát hiện ra.
“Cho đến những
năm gần đây thì giới khảo cổ
học, đặc biết là ở Lục
địa Trung Quốc vẫn đang cố
gắng tìm kiếm câu trả lời
dứt khoát về nguồn gốc
chữ Hán và người ta đã tưởng là tìm
được. Nguyên là khi khảo cổ học
tìm ra các chứng tích cổ vào hạng nhất
Trung Quốc được gọi chung là nền
Văn Hóa Ngưỡng Thiều cổ đến
4000 năm trước Tây Lịch. Trong một số
đồ đất người ta nhận thấy
có một số hình vẽ và ký hiệu
rất có thể có khả năng là cơ sở
cho các chữ tượng hình nguyên thủy.
Nhiều nhà khảo cổ và cổ
ngữ học Trung Quốc đã cho rằng
những hình vẽ hoặc hoa văn này chính
là tiền thân của các chữ tượng
hình Trung Quốc”.
Các nhà khảo cổ quốc tế và một
số nhà khảo cổ Trung Quốc như Qiu Xigui (2000 tr.31) không chấp nhận là chữ Hán
có liên hệ với nền Văn Hóa Ngưỡng Thiều. Qiu Xigui viết : “Chúng ta không có
căn bản nào để nhận những
hình vẽ trên đồ gốm, xương thú hay
mai rùa là chữ viết và lý do nào để kết
luận chúng là nguồn gốc của
chữ viết đời Thương”.
VI- Khảo Sát
Chữ Giáp Cốt Trên Căn Bản Lục
Thư :
Ngoài sự thiếu hoàn toàn chữ tượng
hình, Giáo sư Vũ Thế Ngọc cũng không thấy bước sơ khởi nào đi đến phát minh chữ
giáp cốt trong vùng Văn Hóa Ngưỡng Thiều, ông viết : “Tuy nhiên kể
từ thời Ngưỡng Thiều đến
đó, là gần 3.000 năm mà trong suốt 3.000 năm ta
không thấy bất cứ một
chứng liệu nào chứng tỏ
sự sáng tạo liên tục từ
các hình vẽ hay dấu hiệu thời
Ngưỡng Thiều tiến đến
các lối văn tự xuất hiện
gần cuối đời Thương (1300 TCN). Khoảng
trống 3.000 năm đó đủ đánh đổ giả
thuyết có sự liên hệ giữa
hai bên”.
Sự phân tích khoa học này chứng
minh hung hồn rằng chữ giáp cốt không được
phát minh trong vòng 3.000 năm tại vùng văn hóa Ngưỡng
Thiều mà có lẽ chúng được để
lại đây bởi một dân tộc
nào khác. Vậy người
Tàu không phát minh ra chữ giáp cốt cuối
đời Thương như họ tự nhận.
Để giúp cho dễ hiểu tiến trình
phát minh chữ viết, chúng tôi xin vắn tắt trình bày cách thành lập chữ viết
chung cho mọi dân tộc trên thế giới và riêng cho chữ Hán.
1-Cách thành lập chữ viết chung
cho mọi dân tộc :
Con người nguyên thủy hợp lại từng
nhóm lớn nhỏ khác nhau. Họ phát ra những âm thanh mà không ai hiểu ai cả. Họ chỉ
giao dịch với nhau bằng cách ra dấu tay hay dấu chân. Dần dần một người có uy
tín trong nhóm chỉ vào một cái cây và phát ra một âm thanh như “cây”. Cả nhóm
nhận đó là tên của cái cây. Cứ như thế với thời gian họ tạo ra một ngôn ngữ cho
gia đình hay bộ lạc. Hằng ngày họ giao dịch với nhau và truyền cho nhau cái hiểu
biết, kinh nghiệm, những suy tư hiện tại hay tư tưởng sáng kiến cho ngày mai.
Khi con người phát triển một nền văn hóa cao, họ phát minh ra chữ viết để lưu lại
những tư tưởng quan trọng cho con cháu hậu thế. Cũng như phương pháp tạo tiếng
nói, con người “vẽ ra một cái cây thật đơn giản” để tượng trưng cho chữ viết của
cái “cây”.
Ta gọi nó là chữ tượng hình
(pictogram). Rồi muốn diễn tả cái rừng, con người vẽ hai cái cây sát nhau theo
một thể lệ mà cả nhóm chấp thuận. Đó là chữ “hội ý” (ideogram). Mỗi dân tộc có
một phương pháp riêng để tạo chữ viết của họ. Trong sự phát minh ra chữ viết,
con người dù ở nơi nào trên trái đất đều bắt đầu vẽ ra một hình thật đơn giản để
diễn tả cái ý họ muốn viết ra. Các hình đó được gọi là chữ tượng hình
(pictogram). Rồi theo một thể lệ chung, con người phối hợp lại hai hay nhiều chữ
tượng hình với nhau để tạo chữ mới phức tạp hơn và được gọi là chữ “hội ý”
(ideogram). Đó là phương thức căn bản nhất để tạo chữ viết mà không một dân tộc
nào bỏ qua được giai đoạn này, tuy mỗi dân tộc có cách riêng để phát minh ra chữ
viết đặc biệt của họ. Với thời gian, họ đơn giản hóa tối đa các hình vẽ nói
trên đôi khi chỉ còn lại một cái ký hiệu nào đó mà ta gọi là chữ tượng hình hoặc
tượng thanh riêng cho mỗi bộ lạc hay dân tộc.
2-Cách thành lập chữ Hán :
Chữ Hán khác với các chữ viết
theo vần. Cách thành lập chữ Hán được khẳng định trong Lục Thư (sáu cách thành
lập chữ Hán). Chúng tôi áp dụng chữ giáp cốt vào lăng kính Lục Thư để xem chữ
giáp cốt có theo đúng lục thư không? Lục thư gồm có các chữ sau đây :
1-Tượng hình, 2-Chỉ sự, 3-Hội
ý, 4- Hình thanh, 5-Chuyển chú, 6- Giả tá.
1-Chữ tượng hình : là những chữ
gốc rễ của văn tự Trung Quốc. Chúng là những chữ cơ bản “thấy sao vẽ vậy”. Ví dụ
: Mộc là cây, vẽ hình cái cây 木.
2-Chữ Chỉ sự : là loại chữ
“trông mà biết được, xem thời rõ ý” Ví dụ : chữ Mộc (cây) nếu ta thêm một gạch
ngang ở trên thì ta có chữ Mạt (ngọn) 末 , nếu ta thêm một gạch ngang ở dưới thì ta có chữ Bản
(gốc) 本. Hai chữ tượng hình và
chỉ sự này là những chữ căn bản nhất của chữ Hán để tạo ra các chữ mới khác.
3-Chữ hội ý : được thành lập bởi
cách phối hợp hai hay nhiều chữ căn bản để tạo ra chữ mới. Ví dụ: Chữ Lâm (rừng)
林 , thành lập bởi phối hợp hai chữ Mộc.
Chữ Sâm (rừng rậm) 森 thành lập bởi phối hợp ba chữ Mộc.Vậy
chữ hội ý phải có chữ tượng hình mới thành lập được. Nhưng chữ giáp cốt cuối đời
Thương không có chữ tượng hình. Nếu chữ hội ý của giáp cốt văn có thể thành lập
được mà không qua chữ tượng hình thì Lục Thư trở thành “Vô Dụng”.
Sự thật này chứng minh rằng
Lục Thư và chữ hội ý không do người
Tàu phát minh vì không một dân tộc nào mà không bắt đầu vớí chữ tượng hình
khi mới phát minh ra chữ viết cả. Vậy nguồn gốc chữ giáp cốt lộ rõ khi chữ giáp
cốt được cứu xét qua lăng kính Lục Thư. Do đó chữ giáp cốt có thể do một dân tộc
nào khác đã để lại vùng Văn Hóa Ngưỡng Thiều chữ viết hoàn hảo của họ như Giáo
sư Vũ Thế Ngọc khảo sát và phát hiện ở trên. Dân tộc đó sẽ được phát hiện ra ở
khảo cổ học thứ nhất, thứ hai và hai chữ Việt bộ Mễ và chữ Việt bộ Tẩu mà nhà
Thương thừa hưởng sau khi nhà Thương chiếm đất của Bách Việt.
Vì một lý do gì không rõ hay vì
người Tàu quen dùng chữ viết của Việt tôc trong nền hành chánh cai trị sau nhiều
năm nên họ quyết định lấy chữ viết Việt tộc tạo ra chữ Hán.
Việc làm này tỏ ra thực dụng cấp
thời và dễ dàng hơn là chờ đợi một thiên tài Tàu nào đó phát minh ra chữ Tàu
trong nhiều thế kỷ hay thiên kỷ trong tương lai. Lịch sử cho thấy trường hợp
tương tự là dân La Mã cưởng đoạt vần A, B, C của dân bị trị Etruscan để phiên
âm tiếng nói của dân La Mã ở Âu Châu.
VI- Bằng Chứng
Chữ Việt Tộc Tại Tỉnh
Vân Nam Trung Quốc Năm 2010 :
Cổ sử Trung Quốc chép Chu Tuyên
Vương (827 TCN-782 TCN) sai Thái sử Trửu thêm bớt lối chữ khoa đẩu đặt ra lối
chữ Đại triện đẻ viết sử Tàu. Chúng tôi thâu thập một số chữ viết Việt cổ ở các
chùa nhỏ tỉnh Vân Nam Trung Quốc năm 2010. Chữ khoa đẩu “Phật” (Hình 3a) được
người Bắc Kinh đọc là “Phỏ” và người Quảng Đông đọc là “Phật” y như người Việt
đọc vậy. Chữ khoa đẩu “Phật” sửa thành chữ Hán “Phật” (Hình 3b) cũng phát âm
“Phỏ” (âm Bắc Kinh) và “Phật” (âm Quảng Đông). Dân Vân Nam, Bắc Kinh và Quảng
Đông đều nhìn nhận chúng là chữ Hán cổ. Du Miên tác giả sách “Việt
Nam Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông” viết Vân
Nam là vùng đất mà truyền thuyết nói rằng Mẹ Âu Cơ dẫn năm mươi con lên núi. Cổ
sử Trung Quốc ghi chép dân Điền Việt (môt nhóm trong Bách Việt) sinh sống ở Vân
Nam. Chữ khoa đẩu “Phật” (Hình 3a) bắt đầu bằng hai sổ thẳng đứng nối với nhau ở
đầu trên. Một trong hai nét đó được thay thế bằng một phết từ phải sang trái nằm
trên nét thẳng đứng còn lại. Cách sửa đổi này tìm thấy trong 28 chữ khác trong
số 1.000 chữ khoa đẩu mẩu của sách “Nghiên cứu chữ
Hán và tiếng Hán Việt 1989” của Giáo sư Vũ Thế
Ngọc. Chữ “Phật” trên hình (3b) và (3c) giống nhau hoàn toàn ngoại trừ chữ viết
tay (Hình 3b) và chữ in (Hình 3c). Việc Chu Tuyên Vương (827 TCN – 782 TCN) sai
Thái sử Trửu thêm bớt lối chữ khoa đẩu đặt ra chữ Đại triện (14 VN) hoàn toàn
ăn khớp với sự sửa đổi chữ khoa đẩu “Phật” thành chữ Hán “Phật” trình bày ở
đây.
Hình 3: a- Chữ
khoa đẩu b-Chữ khoa đẩu đổi
c-Chữ Hán “Phật” thành chữ Hán “Phật”
hiện đại
VII-Bằng Chứng
Khảo Cổ Học Thứ Nhất
:
Khi thảo luận về văn minh cổ Á
châu trước 1900, các nhà khảo cổ Tây phương chỉ biết có Trung Quốc và Ấn Độ mà
thôi. Họ khinh khi các dân tộc khác trong vùng là lạc hậu và dã man. Năm 1923,
Madeleine Colani (1866-1943) một nhà khảo cổ nổi danh Pháp khai quật một số
hang động tại một vùng Bắc Việt Nam. Bà nhận thấy những chứng vật đào được khác
với các nền văn minh trên thế giới nên bà đề nghị “Một Nền Văn Hóa Hòa
Bình”. Cả thế giới đều chấp nhận
đề nghị của bà. Cùng năm 1923, trong khi bà đào quật một hang động vùng Văn Hóa
Hòa Bình, bà tìm thấy hai chiếc điã gốm nhỏ ở chân núi Lam Gan có khắc hai chữ
Sĩ và chữ Thượng. Nhưng niên đại cuả hai chiếc điã nhỏ ấy là 8000 TCN, thời
gian mà người Tàu chưa có chữ viết, chưa có mặt tại Á Châu.
Chữ Sĩ và chữ
Thượng phải là chữ viết
của dân tộc Hòa Bình. Hai chứng tích này làm
điên đầu các nhà khảo cổ vì chữ Hán được chấp nhận xuất hiện vào 1300 TCN, tức
là 6.700 năm sau chữ viết trên hai điã nhỏ này.
(Trích từ sách Nghiên cứu chữ
Hán và tiếng Hán Việt 1989”của Giáo sư Vũ Thế
Ngọc.)
Lúc mới khai quật lên, hai chữ
viết này không được chú ý lắm vì bị lầm tưởng là hoa văn trang trí. Nhưng khi
xét kỹ mới khám phá ra hai chữ này có dạng chữ Sĩ và chữ Thượng trên Bản Hán Tự
Thượng Hải (Shanghai Chinese Text). Hai chứng tích này là bằng chứng khảo cổ học
thứ nhất quả quyết rằng người Tàu đã lấy chữ viết Việt tạo ra chữ Hán hoàn toàn
ăn khớp với lệnh cuả Chu Tuyên Vương (827 TCN-782 TCN) và chữ giáp cốt cuối đời
Thương không do người Tàu phát minh. Ta thấy chữ Sĩ (Hình 4a) có cách sửa đổi
giống trong chữ “Phật” thảo luận ở trên. Chữ Sĩ (Hình 4b) không có sửa đổi nào ở
kiểu chữ Lệ và Chân. Đoạn ngoằn nghèo của nét thẳng đứng trong chữ Thượng (Hình
4c) được thay thế bằng một đoạn thẳng thôi ở chữ Lệ và chữ Chân. Chữ Hạ (Hình
4d) có cùng một cách sửa đổi với chữ Thượng. Sau đây là hình chụp (Photo) thực
của hai chữ Sĩ và Thượng trên hai đĩa gốm nhỏ do Madeleine Colani đào được (Hình
5).
Chữ Thượng Chữ Sĩ
Hình 5 : Hình chụp
hai chiếc đĩa gốm nhỏ do Madeleine
Colani đào quật ở chân núi Lam Gan vùng Văn Hóa Hòa
Bình Việt Nam năm 1923
Hai chữ Sĩ và chữ Thượng này
minh chứng cho giả thuyết của Giáo sư David Keightley (Berkely 1983) rằng : “Nền
văn minh Trung Quốc không phát xuất từ
phía bắc sông Wei (sông Vị) như đã lầm
tưởng. Nó phát xuất từ phía nam sông
Dương tử (Yangtze river).
Sự phát triển
của dân Việt và các dân lân bang khác cho thấy
nguồn gốc văn hóa và thể thức
từ đó nền văn minh sớm nhất
của Trung Quốc được thành hình. Khảo
cổ học, ngôn ngữ học và
nhân chủng học cho phép đưa ra giả
thuyết rằng một dân tộc
phía nam Trung Quốc vào thời đồ đá mới
(Neolithic) nắm giữ vai trò căn bản
trong Trung Tâm Văn Hóa Hòa Bình đã di dân vào thiên kỷ thứ
năm TCN qua tỉnh Szechwan đến bờ sông
Wei lập ra nền văn minh thời đồ
đá mới Trung Quốc (The Origin of the Chinese
Civilization 1983, Đại học Berkely).
Giả thuyết này cho chúng tôi
tin tưởng hơn rằng dân Hòa Bình đã để lại vùng Văn Hóa Ngưỡng Thiều những chữ
giáp cốt hoàn hảo khi họ di dân qua đó.
VIII-Bằng Chứng
Khảo Cổ Học Thứ Hai (Chữ
viết trên đồ đồng Đông Sơn) :
Năm 1979, khi khảo sát những di
vật thuộc văn hóa Đông Sơn do nhà khảo cổ học Thụy Điển O. Janse khai quật được
ở Thanh Hóa, hiện để ở bảo tàng Guimet, Paris, Giáo sư Hà Văn Tấn thấy một công
cụ bằng đồng mà các nhà khảo cổ học quen gọi là lưỡi cày cánh bướm, đặc trưng
cho vùng sông Mã – có hai ký hiệu ở hai bên họng tra cán (Hình 4, hàng trên).
Hai ký hiệu này do không đối xứng với nhau, có nhiều khả năng là chữ viết.
Chữ thứ nhất là chữ Tài (tài
giỏi), chữ thứ hai là chữ Dĩ (xử dụng).
Hình 6 : Hàng trên: Chữ
viết trên lưỡi cày hình cánh bướm ở
Thanh Hóa.
Hàng dưới: Chữ
viết trên chiếc qua ở vùng sông Mã,
Thanh Hóa.
Trong số đồ đồng ở Bảo tàng Lịch
sử Việt Nam (Hà Nội), Giáo sư Hà Văn Tấn gặp một chiếc qua, một thứ vũ khí cổ,
tìm được ở vùng sông Mã Thanh Hóa, trên thân có khắc năm ký hiệu (Hình 4, hàng
dưới). Cặp chữ số 4 là chữ “Lâm” (rừng) lập thành bởi phối hợp hai chữ” Mộc”
(cây). Giáo sư Hà Văn Tấn xác định “Chữ viết trên lưỡi cày văn hóa Đông Sơn thì
hẳn là chữ của người Việt cổ.” Cái qua đồng vừa tìm thấy ở vùng sông Mã Việt
Nam, lại vừa tìm thấy ở phía nam sông Dương tử. Ông nghĩ rằng chữ
viết trên cái qua là chữ viết của
người Lạc Việt.
Ở Trường Sa (Hồ Nam), người ta
tìm thấy trong một ngôi mộ Sở một con dao găm có cán hình người. Đó là sãn phẩm
của văn hóa Đông Sơn. Giáo sư Hà Văn Tấn kết luận : “Ảnh hưởng
của văn hóa Đông Sơn lên phía bắc theo lưu vực
sông Nguyên, sông Tương đến đất Sở là
rõ ràng”. Giờ đây có thể nói rằng :
“có một hệ thống chữ viết Việt cổ thời kỳ văn minh Đông Sơn phát triển rực
rỡ ở khoảng thế kỷ IV trước công nguyên, trước khi người Hán vào xâm lược, đô hộ
đất nước cuả người Việt cổ hơn một nghìn năm, và đến năm 938 đã bị đánh đuổi về
phương bắc.”
Dưới đây là cách người Tàu sửa
đổi chữ khoa đẩu thành chữ Đại triện (chữ Hán) :
Chữ khoa đẩu
Chữ Hán (Chữ của người
Lạc Việt)
Hình 7 : Chữ
khoa đẩu “Mộc” (cây) sửa thành chữ
Hán “Mộc”
Trích từ sách “Nghiên cứu
chữ Hán và tiếng Hán Việt 1989”của
Giáo sư.Vũ Thế Ngọc, trang 280, cột 15.
Chữ khoa đẩu “Mộc”
được sửa thành chữ Hán “Mộc” theo lệnh của
Chu Tuyên Vương (827 TCN-782 TCN) trong kế hoạch chiếm thu chữ viết Việt tộc.
Nét cong ngửa mặt lên trên của chữ khoa đẩu Mộc được thay thế bằng một nét thẳng
nằm ngang và nét cong úp mặt xuống được thay thế bằng hai nét xéo ra hai bên.
Nét sổ thẳng đứng ở giữa giữ nguyên.
Hình 8 cho thấy cách tạo chữ
khoa đẩu mới được tạo thành theo Lục Thư :
Chữ khoa đẩu
± Chữ Hán
± Chữ Mộc (cây)
→ Chữ Lâm (rừng)
┃ ┃ → Chữ Sâm (rừng rậm)
|
Hình 8 : Lục
Thư : Cách thành lập chữ “hội ý” từ
chữ tượng hình “Mộc”.
Kết hợp hai chữ tượng hình Mộc
(cây) làm ra chữ hội ý “Lâm”(rừng) và hợp ba chữ Mộc
làm ra chữ “Sâm” (rừng rậm) cho thấy dân
Hòa Bình phát minh ra Lục Thư. Việt tộc có hai cách viết chữ Sâm là :
a- Ba chữ Mộc sắp theo hàng
ngang hoặc
b- Một chữ Mộc chồng lên hai chữ
Mộc khác sắp hàng ngang ở dưới (Hình 8).
Việt tộc viết con số cũng khác
với người Tàu (Hình 9) :
Hình 9 : Chữ số
của Việt tộc
Việt tộc có ký hiệu hình cái vỏ
nghêu cho con số “KHÔNG”(zero). Có lẽ Việt tộc thời tiền sử ưa ăn ốc,
nghêu… nên lấy cái vỏ nghêu trống không (sau khi ăn ruột nghêu) làm ký hiệu số
“không”. Việt tộc và người Maya ở Mỹ Châu có cùng một ký hiệu cho số “Không”. Số
1, 2, 3. và 4, người Việt viết bằng 1, 2, 3, và 4 nét nằm ngang chồng lên nhau
như 4 ngón tay của bàn tay (trừ ngón cái). Số 5 : có ký hiệu giống số 10 La Mã.
Số 7 : có ký hiệu giống chữ Thập. Số 10 : viết bằng một đường sổ thẳng đứng. Việt
tộc dựa theo thiên tạo 10 ngón tay hay 10 ngón chân mà phát minh ra hệ số đếm
thập phân (10).
IX- Bằng Chứng
Chữ Khoa Đẩu Khác Sửa Thành Chữ
Hán :
Chúng tôi trình bày vài chữ
khoa đẩu và chữ Hán giống nhau như hai anh em sinh đôi đã thảo luận ở trên :
→ Chữ Nhân (10a
± Chữ Hoàng (10b)
→ Chữ Hỏa (10c
± Chữ ± Đế (10d)
→ Chữ Vương (10e)
|
Hinh 10 : Chữ
khoa đẩu Nhân, Hoàng, Hỏa, Đế và
Vương
Chữ khoa đẩu Nhân (Hình
10a) được thay thế bằng hai phảy qua bên phaỉ và bên trái. Chữ khoa đẩu Hoàng
(Hình 10b) hoàn toàn giống chữ Hoàng trên cái triện của Tần Thủy Hoàng
(Hình 11a) và có thay đổi ở kiểu chữ Chân nhưng dạng tổng quát còn giữ nguyên.
Hình 11 : Cái triện
của Tần Thủy Hoàng
→Đế (11b)
|
Chữ khoa đẩu Hỏa
(Hình 10c) có hai nét thẳng đứng hai bên nghiêng hơn ở chữ Lệ và chữ Chân.
Chữ khoa đẩu Đế (Hình 10d) không khác gì với chữ Đế (Hình 11b)
trên cái triện của Tần Thủy Hoàng. Ở chữ Chân có thay đổi đáng kể nhưng dạng tổng
quát còn giữ nguyên. Chữ khoa đẩu Vương (Hình 10e) có thay đổi không
đáng kể ở chữ Chân.
b- Chữ khoa đẩu
trên trống đồng ở Giám Tử
Học tại thủ đô Huế Việt
Nam :
Hình 14 : Chữ
khoa đẩu trên trống đồng ở
Giám Tử Học, Huế Việt
Nam [? Chữ Án (bàn dài), …., Chữ
sau cùng Nhân (người)].
Hình 15 : Chữ
Khoa Đẩu Trên Trống Đồng ở
Quốc Tử Giám, Huế, Việt
Nam. [Từ trái sang phải : … Chữ Hạ (ở
dưới) và chữ Nhi (thế mà)].
X-Chữ Đại
Triện Lại Có Một Tên Khác Là Khoa Đẩu
Văn :
Giaó sư Vũ Thế Ngọc viết : “Cho
đến 800 trước Tây lịch, Thai sử
họ Lưu đời nhà Chu nhân vì để soạn
lại một bản liệt kê các
từ ngữ đã có, để cho dùng cho việc
viết sử đã chỉnh đốn lại
Cổ Văn. Thứ chữ này gọi
là Lưu Văn hay Đại triện.
“Đại triện lại có một tên khác
là Khoa Đẩu Văn (chữ hình con nòng nọc) – như người ta đọc thấy trong truyện Hiệp
Khách Hành của Kim Dung”.
Theo lệnh của Chu Tuyên Vương
(827TCN – 782 TCN), các Thái sử Tàu (họ Lưu và Trửu) đã thêm bớt chữ khoa đẩu tạo
ra chữ Đại triện để viết sử Tàu 2.827 năm trước khi chữ giáp cốt được đào quật
lên năm 1899 ở vùng Văn Hóa Ngưỡng Thiều. Vậy chữ Hán bắt đầu với chữ Đại triện,
tức là chữ khoa đẩu sửa đổi dưới thời Chu Tuyên Vương.
Hình 12 : Chữ Đại triện
Năm 213 TCN, theo lệnh của Tần
Thủy Hoàng, Thừa Tướng Lý Tư chỉnh đốn lại sự hổn độn văn tự, sắp đặt lại cho
thống nhất, giải thích cách cấu tạo, ý nghĩa các chữ mà không sáng tạo thêm chữ
mới nào cả. Ông cho xuất bản 3.300 chữ dưới tựa đề Tam Thương.
Hệ thống này goị là Tiểu triện
(Hình 13). Vậy Đại triện và Tiểu triện không khác nhau. Cả hai viết bằng bút
tre hay gỗ với nét đậm và đều. Đại triện và Tiển triện còn đậm màu chữ khoa đẩu.
Trên hình 13, ta còn nhận ra chữ khoa đẩu Bạch, Vương, Đế và bên cạnh là chữ Thổ.
Triện thư được dùng viết sử từ khoảng 827 TCN, tức là 2.827 năm sau chữ giáp cốt
và là chữ chính thức cho toàn thể Trung Quốc dưới thời nhà Tần và nhà Hán. Suốt
nhiều ngàn năm lịch sử của Trung Quốc, người Tàu xử dụng chữ viết Việt tộc (chữ
khoa đẩu) dưới ẩn danh là Triện thư. Đây là một hệ thống viết bắt buộc cho giới
học giả thời đó.
→ ± Bạch
→Vương
→Đế (kế bên là chữ Thổ)
|
Hình 13 : Chữ
Tiểu triện
XI-Một Thứ
Chữ Mang Hai Tên Khác Nhau :
Đây là một chứng liệu lịch sử
cho thấy lời nói “Chữ Đại triện lại có một tên khác là Khoa Đẩu Văn” là đúng.
Giaó sư Vũ Thế Ngọc viết : “Tên
này (chữ hình con nòng nọc) có nguyên do bởi
ông thế tử dốt chữ của
nuớc Lỗ. Vào khoảng thế
kỷ thứ hai trước Dương lịch,
khi người ta rỡ vách nhà của Khổng
Tử tìm ra được một số
sách cổ (của Khổng Tử,
được giấu đi trong thời Tần
Thủy Hoàng). Sách được viết bằng
Đại triện, ông hoàng kia không biết
bèn kêu là “hình con nòng nọc” nên có tên tục từ
đó.”
Cùng một thứ chữ trong cùng một
số sách cổ giấu trong cùng một vách nhà của Khổng Tử mang hai tên khác nhau “Đại
triện” bởi Giáo sư Vũ Thế Ngọc và “khoa đẩu” bởi Khổng An Quốc cháu 12 đời cuả
Khổng Tử.
Sau đây là lý do của sự khác biệt
đó :
a- Giáo sư Vũ Thế Ngọc sinh ra
đời hơn 2.000 năm sau khi Tần Thủy Hoàng ra lệnh đốt tất cả sách Phật giáo viết
bằng chữ khoa đẩu và chôn sống Nho sĩ nào cố cất giấu các sách cổ đó. Ông học với
sách viết bằng chữ Nho (chữ Hán) và theo sách mà gọi chữ Đại
triện thì chả có gì đáng trách cả!
b-Nhà học giả Khổng An Quốc đời
Hán có tài liệu (Phục Sinh) và người đương thời biết đọc chữ khoa đẩu giúp ông
nên ông gọi bằng chữ Khoa đẩu. Cái đáng chú
ý là chữ Đại triện chính là chữ khoa đẩu được sửa đổi theo lệnh của Chu Tuyên
Vương (827 TCN-782 TCN). Chúng tôi có thể chứng minh bằng toán học hay tam đoạn
luận rằng chữ Đại triện chính là chữ khoa đẩu. Khổng An Quốc gọi chữ khoa đẩu
là Cổ Văn.
Hậu Hán thư-Lô
Thực truyện viết : Cổ Văn khoa
đẩu: Nhan Sư xưa có chú : Cổ Văn là sách trong vách
nhà Khổng Tử. Văn tự ấy
hình nó giống con khoa đẩu (nòng nọc)
nên lấy con ấy mà đặt tên goị
là chữ khoa đẩu.”
Tân thư Vệ Hằng
truyện có nói : Thời Hán Đế, Lỗ
Công Vương phá nhà Khổng Tử lấy được
Thượng thư, Xuân thu, Luận ngữ, Hiếu
kinh.
Người đương thời
không biết khôi phục lại chữ
viết củ của họ Hùng nên
gọi là chữ khoa đẩu.”
Thái sử họ
Lưu đời nhà Chu gọi Cổ Văn là Đại
triện.”
Chữ khoa đẩu = Cổ Văn (Khổng An
Quốc, Nhan Sư)
Chữ Đại triện = Cổ Văn (Thái sử
họ Lưu đời nhà Chu)
Vậy : Chữ Đại triện = Chữ khoa
đẩu
Tóm lại, người
Tàu đã sử dụng chữ viết
của Việt tộc (chữ khoa
đẩu) suốt dòng lịch sử
của dân tộc họ hơn ba nghìn năm. Chữ
Hán (827 TCN) có nguồn gốc từ chữ
viết của Việt tộc
(10.000 TCN-15.000 TCN).
XII - Chữ Viết
Người Lạc Việt ở Quảng
Tây :
Lí Nhĩ Chân thuộc Hôi Nghiên Cứu
Văn Hóa Lạc Việt tỉnh Quảng Tây thông báo chữ viết cổ Lạc Việt được phát hiện ở
huyện Bình Quả tỉnh Quảng Tây ngày 22 tháng 12 năm 2011. Chữ cổ này tại di chỉ
cúng tế xẻng đá lớn Cảm Tang, thị trấn Mã Đầu, huyện Bình Quả, tỉnh Quảng Tây
được khắc trên mấy chục khối mảnh vỡ xẻng đá lớn. Ngoài ra Hội Nghiên Cứu cũng
phát hiện phù hiệu và bản vẽ của người Lạc Việt cổ ở núi Đại Minh, tỉnh Quảng
Tây.
Quán trưởng Bác vật quán Quảng
Tây, Chủ nhiệm Ủy viên Hội Giám định Văn vật Quảng Tây là Tưởng Đình Du cho rằng
phù hiệu và bản vẽ này là phù hiệu khắc vẽ cúng tế của người Lạc Việt cổ thời đại
đồ đá mới. Bộ môn khảo cổ uy tín của nhà nước giám định niên đại chữ viết này
vào thời văn hóa xẻng đá lớn (4000-6000 năm trước Công Nguyên). Chữ viết của
người Lạc Việt sớm hơn chữ giáp cốt của nhà Thương ở Trung Nguyên đến hơn 1000
năm, cũng có niên đại sớm hơn so với tiền thân của chữ giáp cốt là chữ viết
trên xương thú của người Đông Di ở tỉnh Sơn Đông và có nguồn gốc với chữ viết của
người Thủy.
Hình 14 a : Phiến
đá có khắc chữ Lạc Việt
ở Bình Quả tỉnh Quảng
Tây.
Hình 14b : Sơ đồ
hình (14a) phiến đá có khắc chữ Lạc
Việt ở Quảng Tây. (a = Mộc, b =
Sĩ, c = Xuất, d = Chấp, e = Công)
Phía trên ngón tay cái cầm phiến
đá (Hình 14 b) có khắc :
a-Chữ Mộc giống chữ trên cái
qua đồng Đông Sơn với niên đại 2000 TCN (Hình 6) mà Hà Văn Tấn cho là chữ
viết của người Lạc Việt.
b-Chữ Sĩ giống chữ trên hai chiếc
đĩa gốm nhỏ (Hình 5) Madeleine Colani đào quật ở chân núi Lam Gan trong
vùng Văn hóa Hòa Bình bắc Việt Nam năm 1923 với niên đại 8000 TCN thời gian người
Tàu chưa có chữ viết và sự hiện diện ở Á Châu.
c- Chữ Xuất (đi ra)
d-Chữ Chấp (hai mươi, 20) có dạng
hai chữ thập liền nhau.
e-Chữ Công (công việc,
người thợ).
Vậy chữ viết của người Lạc Việt
bao gồm chữ viết trên đồ đồng Đông Sơn (Việt Nam), chữ viết người Hòa Bình
(trên hai chiếc đĩa gốm nhỏ) chứng minh chữ giáp cốt hay sấm ngữ là chữ khoa đẩu
của Việt tộc.
Do đó chữ được
gọi chữ Hán từ hơn 3000 năm nay thật
sự là chữ viết của Việt
tộc phát minh rồi người Tàu chiếm
thu bằng bạo lực.
Ngày 22 tháng 11 năm 2011, Hội
Nghiên cứu Văn hóa Lạc Việt tỉnh Quảng Tây viết :
Người Lạc
Việt ở Trung Quốc đã sáng tạo
chữ viết vào bốn nghìn năm trước,
phá bỏ quan niệm tổ tiên của
dân tộc Tráng là người Lạc Việt
không có chữ viết. Phát hiện chữ
viết của người Lạc Việt
lần này sẽ viết lại lịch
sử chữ viết ở Trung Quốc,
chứng minh văn hóa Lạc Việt là một
trong những nguồn gốc trọng
yếu của Trung Hoa.
Hình 15 : Cái qua đá có khắc
chữ Lạc Việt ở sông Tả
tỉnh Quảng Tây.
Vậy sự phát hiện chữ người Lạc
Việt chứng minh một cách tuyệt đối rằng chữ giáp cốt (sấm ngữ) cuối đời Thương
do người Bách Việt phát minh và để lại ở vùng văn hóa Ngưỡng Thiều. Sự phát hiện
chữ người Lạc Việt là một nỗi mừng lớn lao cho nhà khảo cổ Việt Nam. Nhưng đó
không phải là sự đột ngột quá bất ngờ vì họ đã có nhiều dữ kiện sớm hơn về sự
phát minh và phát triển của chữ Việt cổ sau đây :
1-Văn bản trên bình gốm ở di chỉ
Bán Pha 2 tỉnh Sơn Tây có niên đại 12.000 TCN.
2-Những ký tự khắc trên yếm rùa
ở di chỉ Giả Hồ tỉnh Hà Nam có niên đại 9.000 TCN.
3-Một số chữ phát hiện rải rác ở
vùng Sơn Đông.
4-Chữ Thủy của bộ lạc Thủy, di
duệ của Việt tộc với 250.000 người sống tại Quý Châu.
Theo Hà Văn Thủy, tất cả các chữ
đó có những đặc điểm như sau :
a-Ký tự Bán Pha 2 và Giả Hồ đều
có niên đại trước cuộc xâm lăng của Hiên Viên (2600 TCN) tức là trước khi người
Hoa Hạ ra đời. Điều này chứng tỏ đó là sản phẩm của người Việt cổ, tộc người đã
sống trên Hoa Lục 40.000 năm trước.
b-Cả ký tự Bán Pha 2, ký tự Giả
Hồ và chữ viết bộ lạc Thủy đều có sự gần gủi với giáp cốt văn và Kim văn.
Dựa trên quy luật
đọc chữ giáp cốt, các nhà chuyên môn người Mỹ đã đọc được bản văn trên bình cổ
Bán Pha 2.
c-Chữ xưa nhất và đơn giản nhất
cũng gần gũi hay “gợi nhớ” tới chữ muộn hơn có tự dạng phức tạp hơn là giáp cốt
văn. Điều này cho thấy chữ tượng hình trên đất Trung Hoa có sự phát triển liên
tục, từ ít nhất 12.000 TCN tới 15.000 TCN.
Phân tích tự dạng rìu Cảm Tang,
ta thấy chữ Cảm Tang phức tạp hơn chữ Bán Pha 2 và Giả Hồ, nhưng lại đơn giản
hơn giáp cốt và Kim văn. Điều này cho phép giả thuyết hệ thống chữ Lạc Việt có
thể từ tự dạng Bán Pha 2 và Giả Hồ tiến tới Cảm Tang. Câu hỏi đặt ra : Từ đâu dẫn
tới ký tự Bán Pha 2 ? Ta cần nhiều hơn phát hiện khảo cổ học để thấy tiến trình
của chữ Việt cổ. Nhưng dựa vào những dữ kiện hiện có, ta có thể đoán rằng chữ
Việt cổ được bắt đầu bằng những ký tự hiếm hoi trên bãi đá Sapa. Có thể là từ
Sapa, một nhóm Việt đi theo hướng tây bắc mang chữ lên vùng Sơn Tây, Thiểm Tây
và lưu lại chữ viết trên bình gốm Bán Pha 2.
Những nhóm Việt khác mang ký tự Sapa lên Quảng Tây, Quảng Đông rồi vượt
Dương Tử lên vùng Sơn Đông thành lập trung tâm lớn của người Việt. Do ở giai đoạn
sớm nên chữ viết ở Bán Pha 2 và Giả Hồ còn đơn giản. Ở thời kỳ muộn hơn nên chữ
Cảm Tang đã phức tạp hơn. Từ đó, chúng tôi cho rằng, chữ giáp cốt và chữ viết
trên đồ đồng Ân Khư là sự phát triển sau cùng của chữ viết tượng hình Lạc Việt.
Việt Tuyệt
thư hay Việt Tuyệt ký (còn gọi là Việt
Chép) là một tài liệu thời Xuân Thu Chiến Quốc (770 TCN – 480 TCN), trước Sử
Ký của Tư Mã Thiên (100 TCN). Tư Mã Thiên và nhiều sử liệu khác đã lấy nguồn
liệu về Bách Việt Sử và các truyền thuyết đương thời từ Việt
Thuyệt thư. Tài liệu này chép rằng đời nhà Thương đã nhận gia
sản chữ viết Việt, văn hóa Việt và ngôn ngữ Việt từ nhà Hạ. Sử kiện này ăn khớp
với nhận định của Giáo sư Lương Kim Định rằng hết đời Thương, văn hóa chưa có
gì là Tàu cả mà vẫn còn là Di Việt.
Khổng Tử dạy học bằng tiếng Việt
gọi là Nhã Ngữ vào thời đó và viết sách Xuân Thu của ngài bằng chữ khoa đẩu (Tân
thư Vệ Hằng truyện). Tần
Thủy Hoàng quy định dùng Nhã Ngữ để thống nhất hóa chữ viết
và tiếng nói cho cả Trung Hoa cho đến nhà Hán.
Khi xuống phương Nam để dẹp cuộc
khởi nghĩa Hai Bà Trưng, Mã Viện nói tiếng Việt và viết chữ Việt.
Sau khi dẹp cuộc khởi nghĩa Hai
Bà Trưng, Mã Viện đã tịch thu ở đây Bộ Việt Luật
bằng chữ vuông tượng hình. Mã Viện đưa
300 gia đình quý tộc Việt đi an trí ở nam Dương Tử. Chữ Việt bị tiêu diệt. Những
người Việt này phải học chữ vuông lại từ đầu. Và chữ vuông lúc này được gọi là
chữ Hán ( !?). Chữ vuông tượng hình không
thay đổi, nhưng cái tên đổi thành chữ Hán! Điều này cho thấy
chữ Hán chính là chữ khoa đẩu mà giới thống trị Tàu bắt buộc dân chúng gọi là chữ
Hán.
XIII- Liên Hệ
Giữa Giáp Cốt Văn và Âm Cổ Việt
Ngữ :
Đây là một bằng chứng người Tàu
không những lấy chữ viết của Việt tộc tạo ra chữ Hán mà còn vay mượn luôn cả
ngôn ngữ nữa.
Giáo sư Vũ Thế Ngọc viết (
tr.71): Ngày nay sự khai thác kho tàng Giáp Cốt
Văn và các công trình về Ngữ Âm Học lịch
sử Hán tự ta còn có thể phục
hồi lại một số cổ
âm Việt Ngữ là những chữ
đã được “Hán tự hóa”, để có thêm một
thứ chứng liệu lịch sử
trong việc nghiên cứu văn hóa cổ ở
Việt Nam.”
Lời nói này cho thấy một số cổ
âm Việt Ngữ được “Hán tự hóa” : Thật ra chính những chữ khoa đẩu đó đã được nhà
Thương chiếm đoạt sau khi chiếm đất của Bách Việt.
Người Tàu chỉ “Hán hóa” giọng đọc
các cổ âm Việt Ngữ để dùng trong ngôn ngữ hằng ngày của họ như Việt
Tuyệt thư ghi chép vào thời Xuân Thu-Chiến Quốc. Điều này rất
ăn khớp với lời phát biểu của ông Đổ Thành, người Triều Châu, trong bài khảo cứu
của Giáo sư Lương Kim Định “Nước Việt của Việt Vương Câu Tiển” :
Người Hán ở Bắc Kinh hiện nay
nói tiếng Hán với giọng lơ lớ tiếng Việt. Ví dụ : Người Việt nói “phát minh”
người Hán Bắc Kinh nói “phá
ming”. Người Việt nói “khảo cổ” người Hán Bắc Kinh nói “khào của”. Sự thật lịch
sử này đi ngược với quan niệm của sử gia Nguyễn Phương cho rằng người Việt có gốc
Tàu và không có tiếng nói riêng. Tiếng Việt là do nói trại từ tiếng Tàu ra.
Nhưng nhà ngôn ngữ học (Đỗ Thông Minh) nhận thấy rằng tiếng Việt có 15.000 âm
điệu trong khi tiếng Tàu chỉ có 1.300 âm điệu thôi. Nguyễn Phương đã phạm lỗi lầm
đáng kể vì thiếu nghiên cứu.
Chu Cốc Thành viết “Hiên Viên
liền phỏng theo sinh hoạt của Viêm tộc (Việt tộc) mà tổ chức xã hội Hoa tộc”. “Hoàng Đế, Đế Nghiêu, Đế Thuấn là mhững nhân
vật thần thoại được tạo dựng lên vào cuối đời nhà Chu (Kim Định)”. Vậy chúng
tôi có giả thuyết rằng những từ “Hoàng Đế”, “Đế” và “Vương” người Tàu vay mượn
của Việt tộc và phong cho những nhân vật thần thoại của Tàu các tước vị như
Hoàng Đế, Đế Nghiêu, Đế Thuấn. Chữ Đế Nghiêu và Đế Thuấn viết và đọc theo pháp
ngữ của Việt Ngữ là bằng chứng cho giả thuyết trên. Có thể cha của Đế Minh có
tước vị là Hoàng Đế mà sử Tàu không chép lại.
XIV-Hai Chiếc
Đĩa Gốm Nhỏ ở Vùng Văn Hóa Hòa Bình :
Hai chiếc đĩa gốm nhỏ do
Madeleine Colani đào quật lên ở chân núi Lam Gan vùng Văn Hóa Hòa Bình Việt Nam
có một tầm quan trọng rất lớn vì hai chứng vật đó chứng minh một cách tuyệt đối
là người Tàu lấy chữ viết Việt tộc tạo ra chữ Hán. Chúng là sợi dây vô hình về
nguồn gốc dân tộc và văn hóa giữa dân Bách Việt và dân Hòa Bình. Trước hết,
chúng tôi xin kính cẩn nghiêng mình trước di ảnh của Bà Madeleine Colani (1866-
1943), người có công viết lại lịch sử nền văn minh cổ nhất Á châu và thế giới của
Việt tộc, đã bị chôn vùi dưới đất sâu từ ít nhất 8.000 TCN đến 16,000 TCN. Bà
còn là nhân chứng cho sự “chiếm thu”chữ viết của Việt tộc để tạo chữ Hán hơn
3.000 năm rồi.
1-Hai chiếc
đĩa gốm nhỏ có niên đại 8.000 TCN thì chữ viết Việt tộc trên đĩa có thể xuất hiện
ít nhất 8.000 TCN hay lâu hơn nữa, thời điểm người Tàu chưa có chữ viết và chưa
có hiện diện ở lưu vực sông Hoàng Hà..
2-Chữ viết Việt tộc là chữ viết
cổ nhất trên thế giới với niên đại ít nhất là 12.000 TCN. đến 15.000 TCN. Chữ
viết cổ thứ nhì là chữ viết Sumérian (écriture cunéiforme ở Lưỡng Hà, Iraq) với
niên đại 3.100 TCN. Chữ viết cổ thứ ba là chữ Ai Cập ít lâu sau chữ viết
Sumérian.
3-Chữ Hán (827 TCN) có nguồn gốc
từ chữ viết Việt tộc (12.000 TCN – 15.000 TCN).
4-Hai chiếc đĩa gốm nhỏ là sợi
dây vô hình về dân tộc và văn hóa giữa dân Bách Việt và dân Hòa Bình hay nói
cách khác dân Bách Việt là chủ thể nền Văn Hóa Hòa Bình.
Sau nhiều năm cai trị, người
Tàu đã quyết định đồng hóa dân Việt. Việc đầu tiên họ phải làm là chiếm đoạt chữ
viết của Việt tộc để độc quyền viết sử cho Việt tộc. Nhà Thương khởi sự bằng
cách tráo đổi chữ Việt bộ Mễ này của Việt tộc thành cái gọi là chữ Việt tương
hình cái Rìu đời Thương (Hình 2) mà Bình Nguyên Lộc mô tả như sau trong sách Nguồn
gốc Mã Lai của dân tộc Việt
Nam của ông (trang 154-157) :
Chữ Việt
nguyên thỉ viết rất kỳ
lạ : một nét ngang dài và một cái móc
ở dưới. Đó là chữ Việt
cuối đời nhà Thương, đầu đời
nhà Chu, chớ đời Hạ không ai biết
nó ra sao cả, vì không tìm được cổ
thư đời Hạ bao giờ, nếu
đời Hạ đã có chữ. Chữ
Việt giản dị đó, đích thị
là cái đuôi của chữ Việt thứ
nhì trong thư tịch Trung Hoa, chữ Việt
mà các nhà nho ta gọi là Việt bộ Mễ,
nhưng người Trung Hoa gọi là chữ Việt
bộ Nguyệt, và cái bộ Nguyệt
đó chính là khúc đuôi ấy, chớ không phải
là chữ Mễ trong cái khung vuông. Cho đến
khi Khổng Tử san định Kinh Thư thì mới
thấy chữ Việt bộ Mễ
xuất hiện, chớ trước đó
thì chỉ có chữ Việt nguyên thỉ
là cái đuôi của chữ Việt bộ
Mễ. Tại sao họ lại viết
như vậy ? Không thấy sách nào cắt
nghĩa cả, chúng tôi nghiên cứu riêng thì thấy
rằng chữ Việt nguyên thỉ
và đơn giản đó có thể có nghĩa là cái rìu… Một
loại rìu như vậy đã được đào lên ở
Quốc Oai giữa Hà Đông và Sơn Tây… » .
Câu hỏi đặt ra là chữ Việt tượng
hình cái rìu đời Thương có phải do người Tàu phát minh ra hay không? Câu trả lời
là KHÔNG ! Người Tàu đời Thương chỉ “khéo léo” tách rời cái đuôi (cái móc) của
chữ Việt bộ Mễ này mà tạo ra chữ tượng hình cái rìu đời Thương.
Giới thống trị Tàu bắt dân đọc
chữ tượng hình cái rìu mới tạo ra là chữ “Việt”. Họ nhận thấy phương pháp này
có vẽ thành công nên Chu Tuyên Vương (827 TCN – 782 TCN) ra lệnh cho Thái sử Trửu
thêm bớt lối chữ khoa đâu đặt ra lối chữ Đại triện (14VN) dùng vào việc viết sử
Trung Hoa.
XV-Thảo Luận
và Kết Thúc :
Hoa tộc là một bộ lạc bán khai,
gốc Turk lai Mông Cổ với một nền văn hóa du mục truyền khẩu (không có chữ viết),
đến từ Tây Bắc, sống đời sống du mục ỏ Tân Cương và Thanh Hải. Mãi về sau mới
đánh chiếm đất của Bách Việt, một dân tộc định cư đã lâu đời ở phía bắc sông
Hoàng Hà, với một nền văn hóa nông nghiệp tổng hợp và biện chứng. Lẽ tất nhiên,
kẻ chiến thắng có toàn quyền chiếm đoạt đất nước, tài sản, văn hóa và chữ viết
của Việt tộc. Nếu Hoa tộc chiếm đoạt chữ viết và văn hóa của Việt tộc là việc
dĩ nhiên của dân tộc kém văn hóa bắt chước cái tiến bộ của một dân tộc văn minh
hơn.
Chúng tôi có thêm tài liệu chữ
viết Việt Tuyệt thư, một tài liệu thời Xuân
Thu-Chiến Quốc (770 TCN – 480 TCN), có trước cả Sử Ký của Tư Mã Thiên (100 TCN)
để minh chứng thêm cho cái việc tất nhiên đó. Tài liệu này viết : Chữ
viết và văn hóa của nhà Thương đều là
kế tục của nhà Hạ.
Sự xác định này đúng với sự nhận
xét của Giáo sư Lương Kim Định cho rằng Cho đến hết
đời nhà Thương văn hóa không có gì gọi là văn hóa
Tàu cả. Văn hóa vẫn còn là văn hóa Di Việt.
Giáo sư Vũ Thế Ngọc phân tích kỹ
lưỡng chi tiết các chứng vật của cuộc đào quật chữ Giáp Cốt năm 1899 tại vùng
văn hóa Ngưỡng Thiều chứng minh một cách minh bạch là “Chữ
giáp cốt không được phát minh tại
vùng văn hóa Ngưỡng Thiều trong 3.000 năm trước
Công Nguyên mà có lẽ chúng được để lại
đó bởi một dân tộc nào khác khi họ
di dân qua vùng này. Vậy tất nhiên là người
Tàu không phát minh chữ giáp cốt vì họ
sống trên vùng đó có 300 năm (1600 TCN tới 1300
TCN), một thời gian quá ngắn để
có thể hoàn tất một hệ
thống chữ viết đòi hỏi
cả thiên kỷ cho việc làm đó.
Sự gỉa tạo “chữ Việt tượng hình
cái rìu đời Thương” bằng cách tách rời cái đuôi của chữ Viêt bộ Mễ của Việt tộc
là một chứng cớ không chối cãi được rằng nhà Thương không có chữ viết riêng.
Sử viết của nhà Thương được nhà
Chu viết lại nhiều thế kỷ sau khi nhà Chu diệt nhà Thương năm 1050 trước Công
Nguyên chứng minh một lần nữa nhà Thương không có chữ viết riêng.
Bài Chữ Hán và
ký hiệu (Chinese Scripts and Symbols) chép rằng cho đến
đời Tần Thủy Hoàng khắp Trung Nguyên còn dùng chữ khoa đẩu chứng minh rằng nhà
Thương không có chữ viết riêng.
Sử viết của nhà Thương được nhà
Chu viết lại nhiều thế kỷ sau khi nhà Chu diệt nhà Thương năm 1050 trước Công
Nguyên chứng minh một lần nữa nhà Thương không có chữ viết riêng.
Sau nhiều năm cai trị, người
Tàu đã quyết định đồng hóa dân Việt. Việc đầu tiên họ phải làm là chiếm đoạt chữ
viết của Việt tộc để độc quyền viết sử cho Việt tộc.
Nhà Thương khởi sự bằng cách
tráo đổi chữ Việt bộ Mễ này
của Việt
tộc thành cái gọi là chữ Việt tương hình cái Rìu đời Thương (Hình 2) mà Bình
Nguyên Lộc mô tả như sau trong sách Nguồn gốc Mã
Lai của dân tộc Việt Nam của ông
(trang 154-157) :

Chữ Việt
nguyên thỉ viết rất kỳ
lạ : một nét ngang dài và một cái móc
ở dưới. Đó là chữ Việt
cuối đời nhà Thương, đầu đời
nhà Chu, chớ đời Hạ không ai biết
nó ra sao cả, vì không tìm
được cổ thư đời Hạ bao
giờ, nếu đời Hạ đã có
chữ. Chữ Việt giản dị
đó,đích thị là cái đuôi của chữ Việt
thứ nhì trong thư tịch Trung Hoa, chữ
Việt mà các nhà nho ta gọi là Việt bộ
Mễ, nhưng người Trung Hoa gọi là chữ
Việt bộ Nguyệt, và cái bộ
Nguyệt đó chính là khúc đuôi ấy, chớ
không phải là chữ Mễ trong cái khung
vuông. Cho đến khi Khổng Tử san định
Kinh Thư thì mới thấy chữ Việt
bộ Mễ xuất hiện, chớ
trước đó thì chỉ có chữ Việt
nguyên thỉ là cái đuôi của chữ Việt
bộ Mễ. Tại sao họ lại
viết như vậy ? Không thấy sách nào cắt
nghĩa cả, chúng tôi nghiên cứu riêng thì thấy
rằng chữ Việt nguyên thỉ
và đơn giản đó có thể có nghĩa là cái rìu… Một
loại rìu như vậy đã được đào lên ở
Quốc Oai giữa Hà Đông và Sơn Tây… » .
Câu hỏi đặt ra là chữ Việt tượng
hình cái rìu đời Thương có phải do người Tàu phát minh ra hay không? Câu trả lời
là KHÔNG ! Người Tàu đời Thương chỉ “khéo léo” tách rời cái đuôi (cái móc) của
chữ Việt bộ Mễ này
mà tạo
ra chữ tượng hình cái rìu đời Thương. Giới thống trị Tàu bắt dân đọc chữ tượng
hình cái rìu mới tạo ra là chữ “Việt”.

Họ nhận thấy phương pháp này có
vẽ thành công nên Chu Tuyên Vương (827 TCN – 782 TCN) ra lệnh cho Thái sử Trửu
thêm bớt lối chữ khoa đâu đặt ra lối chữ Đại triện (14VN) dùng vào việc viết sử
Trung Hoa.
Hình 2 : Chữ
Việt tượng hình cái Rìu đòi Thương do chỉ
lấy cái phần dưới, tức là cái móc hình lưởi
hái gặt lúa của chữ Viêt bộ
Mễ (lúa) của Việt tộc.
Vì họ biết họ không thể giấu sự
thật nên họ cho biết dân Việt có chữ viết khi nước Việt Thường dâng cho Đế
Nghiêu con rùa sống 1000 năm trên lưng có khắc chữ khoa đẩu kể lại sự việc khai
thiên lập địa về sau. Nhưng họ không bao giờ cho dân Việt thấy hình dáng của nó
ra sao cả hơn 3000 năm. Tần Thủy Hoàng ra lệnh đốt tất cả sách Phật giáo viết bằng
chữ khoa đẩu và chôn sống Nho sĩ nào cố cất giấu các sách cổ đó. Tội cất giấu
sách cổ đâu có phải là tội đáng bị chôn sống ? Nhưng Tần Thủy Hoàng đã thi hành
hình phạt vô nhân đạo đó thì phải có một nguyên do thâm sâu nào khác.
Người Tàu sửa đổi chữ viết xong
thì Khổng Tử, bậc hiền triết đã tự nhận không sáng tác điều gì mới cả mà chỉ lập
lại lời của tiền hiền đã truyền ra thôi, khởi sự biến đổi (san định) văn hóa Việt
tộc bằng cách biên soạn lại các sách của Việt tộc như Kinh Thư, Tả truyện, Luận
Ngữ, Hiếu Kinh, vv… bằng cái gọi là chữ Hán. Vậy Khổng Tử chỉ lập lại các tư tưởng
cao siêu của tiền hiền Bách Việt trong các sách cổ đó thôi. Nhưng sách Khổng Tử
san định lại được cho là tư tưởng của Khổng Tử ! Nhà Chu đổi tên Kinh Dịch
thành Chu Dịch. Trớ trêu thay chữ Hán là chữ Đại triện (Hình 8) sửa đổi từ chữ
khoa đẩu.
Chữ Mộc, Lâm
và Sâm cùng các chữ số Việt tộc cũng được tìm thấy trong các chữ giáp cốt
1300 TCN. Người Tàu mượn số 1, 2, 3, 6, 8 và 9 của con số Việt tộc. Việt tộc viết
số 1, 2, 3,và 4 bằng nhũng nét nằm ngang chồng lên nhau như 4 ngón tay trong
bàn tay trừ ngón cái, số 5 bằng một ký hiệu giống số 10 La Mã ; số 7 bằng ký hiệu
giống chữ thập và số 10 bằng một nét thẳng đứng. Việt tộc dùng ký hiệu vỏ
nghêu cho con số KHÔNG.
Người Tàu không có ký hiệu cho
số Không có lẽ vì họ không có quan niệm toán học về số Không.
Số KHÔNG của Việt tộc được khắc
trên mai rùa và xương thú (giáp cốt hay sấm ngữ) từ 1300 TCN có nghĩa là ký hiệu
đó đã có trước năm 1300 TCN lâu hơn nữa. Người Maya thổ dân Mỹ Châu cũng có
cùng một ký hiệu hình vỏ nghêu cho số KHÔNG cùng HAI VẬT
BIỂU (chim và rắn/rồng và tiên hay chim) và cùng Mitochondrial DNA. Ta có thể kết
luận Việt tộc và Maya là một dân tộc anh em. Họ đã mang ký tự số Không từ Á
Châu sang thế giới mới là Mỹ Châu. Người Maya dựa vào 10 ngón tay và 10 ngón
chân để có số 20 trong Thánh Lịch Zolkin (20 x 13 = 260 ngày). Lịch thường của
họ có 365 ngày. Dân Việt lập hệ thống số thập phân (10) dựa trên thiên tạo 10
ngón tay (hay 10 ngón chân).
Chữ giáp cốt ở vùng Ngưỡng Thiều
giống chữ viết trên hai chiếc đĩa gốm nhỏ Madeleine Colani đào lên được ở vùng
Hòa Bình Việt Nam năm 1923. Hai chiếc đĩa gốm nhỏ có niên đại 8.000 TCN, tức là
6.700 năm trước chữ giáp cốt cuối đời Thương (1300 TCN).
Chữ giáp cốt cuối đời Thương
(1300 TCN) cũng giống chữ viết trên các đồ đồng Đông Sơn với niên đại 2.000
TCN, tức là 700 năm trước chữ giáp cốt.
Vậy chữ giáp cốt hay sấm ngữ
chính là chữ khoa đẩu của Việt tộc mà dân Hòa Bình đã để lại tại vùng Văn Hóa
Ngưỡng Thiều khi họ di dân qua đó. Thêm nữa, rùa không có hoặc có rất ít ở vùng
lạnh. Ở vùng Nam sông Dương tử trời ấm áp nên có nhiều rùa. Vậy gần 5000 mảnh
chữ viết giáp cốt hay sấm ngữ ở vùng Ngưỡng Thiều có thể được mang đến từ các
vùng ấm miền Nam sông Dương tử.
Chữ viết trên Việt
Vương Câu Tiển Kiếm (498 TCN – 465 TCN) là chữ
Mân Việt, một lối chữ đồng
thời với chữ viết thời
Khổng Tử nhưng viết theo kiểu
“Điểu Trùng Văn” (Birds and worms characters), một
lối chữ khó đọc. Như đã thảo luận,
chữ viết từ trước nhà Thương xâm lăng đến đời Hán là chữ khoa đẩu (Việt
Tuyệt thư). Khổng Tử soạn thảo sách Xuân Thu của ngài bằng chữ
khoa đẩu theo Tân thư Vệ Hằng truyện.
Do đó chữ Việt trên bảo kiếm do vua Việt tự đúc lấy để dùng (tự
tác dụng kiếm) là chứng nhân hiếm hoi còn sót
laị sau 3000 ngàn năm người Tàu đã cố công che giấu hình dáng chữ viết của Việt
tộc. Chữ viết đó cho chúng ta một ý niệm rõ rệt về hình dạng của chữ khoa đẩu
như thế nào (xem Hình 1a, 1b, 1c, trang 3).
Cổ sử
Trung Quốc cho thấy rõ cái bình rượu
là Tàu mà rượu bên trong bình là Việt, tức
là văn hóa, tiếng nói và chữ viết …
là Việt.
Người Tàu đồng hóa chữ Hán với
chữ giáp cốt cuối đời nhà Thương (1300 TCN) là một sự mạo nhận không có căn bản
lịch sử. Chữ giáp cốt nằm sâu dưới đất không một ai biết đến từ 1300 TCN đến
1899 trong khi chữ Hán bắt đầu với chữ Đại triện dưới thời Chu Tuyên Vương năm
827 TCN.
Triện thư
không có liên hệ gì với chữ giáp cốt
cả.
Nó ra đời với Thái sử Trửu theo
lệnh của Chu Tuyên Vương sửa đổi chữ khoa đẩu tạo ra nó, nghĩa là nó được xử dụng
để viết sử Tàu 2.827 năm trước khi chữ giáp cốt được khám phá. Người Tàu nhận
1.400 trong số 2.500 chữ giáp cốt được nhận diện với chữ Hán sau này (can be
identified with later Chinese characters). Chữ Hán sau này là chữ Đại triện sửa
đổi từ chữ khoa đẩu. Cũng vậy người Tàu về sau này vẫn tiếp tục biện minh cho
chữ Đai triện một cách vô căn cứ và không có cơ bản lịch sử trong bài đăng trên
Bách KhoaToàn Thư Wikipedia (16-09-2009) rằng Triện thư là chữ
cổ của thư pháp Trung Quốc. Nó có nguồn
gốc từ chữ giáp cốt thời
Chu (1050 TCN-256 TCN) và phát triển ở nước
Tần (221 TCN-207 TCN) trong thời Chiến
Quốc. Ở thời nhà Thương, Chu, Chiến Quốc, Tần và Hán…không một
ai biết có chữ giáp cốt cả. Vậy làm sao chữ Đại triện (827 TCN) và cả Tiểu triện
(213 TCN) có nguồn gốc tữ chữ giáp cốt mới đào quật lên vào năm 1899 sau này được??!
.
Qua “Lỗ Hổng
Lịch Sử Trung Quốc” và tài liệu
đáng tin cậy, chúng tôi nhận thấy nhiều sử kiện cho phép kết luận rằng trong suốt
thời cổ trước đời nhà Thương đến nhà Hán, các nước ở Trung Nguyên có cùng một
thứ chữ viết tuy không thống nhất. Tóm tắt bài nghiên cứu, ông Đổ Thành, người
Tàu Triều Châu kết luận : “Quá nhiều bằng chứng
và quá rõ ràng là trước đây từ nhà Hán, Tần,
Xuân Thu-Chiến Quốc, Chu, Thương, Hạ,
Ngũ Đế, Tam Hoàng, … xa xưa, văn hóa và ngôn ngữ là
Việt ».
Quả nhiên đúng như thế : Bách
khoa toàn thư Wikipedia có bài về “Chữ Hán và Ký hiệu”
(Chinese Scripts and Symbols) viết rằng: “…trước khi Tần
Thuỷ Hoàng thống nhất chữ
viết năm 221 TCN, mọi nước ở
Trung Nguyên (China) có cùng một thứ chữ
viết mà họ có thể đọc
hiểu lẫn nhau (mutually comprehensible) với
một số chữ ngoại lệ
riêng cho mổi nước (deviations)”.
Sau khi thống nhất sáu nước cuối
cùng, Tần Thủy Hoàng sai Thừa Tướng Lý Tư chỉnh đốn lại sự hổn độn văn tự, sắp
đặt lại cho thống nhất, giải thích cách cấu tạo, ý nghĩa các chữ mà không sáng
tạo thêm chữ mới nào cả. Vậy Tần Thủy Hoàng không loại bỏ chữ viết của một nước
nào cả mà chỉ thống nhất một số chữ ngoại lệ riêng cho mổi nước thôi
(deviations). Vậy chúng tôi có thể kết luận là khắp cả Trung Nguyên chữ viết Việt,
văn hóa Việt và ngôn ngữ Việt được mọi nước xữ dụng với vài thay đổi theo từng
địa phương tùy theo mức độ pha chủng và giao tiếp văn hóa khác nhau mà Tần Thủy
Hoàng sai Thừa Tướng Lý Tư chỉnh đốn cho toàn thể Trung Quốc.
Nếu xét về lịch sử địa danh thì
Chu Cốc Thành và nhiều nhà cổ sử Trung Quốc khác xác nhận Viêm tộc (Việt tộc)
đã định cư sinh sống lâu đời tại phía bắc lưu vực sông Hoàng Hà trước khi Hoa tộc,
một bộ lạc bán khai có gốc Turk đến từ Tây Bắc sống đời sống du mục tại Tân
Cương và Thanh Hải. Mãi về sau, họ mới đến đánh chiếm đất của Bách Việt, một
dân tộc định cư nông nghiệp với văn cao nhưng vỏ kém và bị Si Vưu lảnh tụ Viêm
tộc chống cự. Sau khi Si Vưu tử trận, Hiên Viên lảnh tụ Hoa tộc bá chiếm sáu tỉnh
lưu vực sông Hoàng Hà mà lập ra nước Tàu. Ông liền phỏng theo sinh hoạt của
Viêm tộc mà tổ chức xã hội Hoa tộc. Sử kiện này làm cho địa thế Ngưỡng Thiều mất
giá trị lịch sử về văn hóa của dân bán khai du mục Hoa tộc mới đến sau này với
văn hóa du mục truyền khẩu (không có chữ viết) chưa có in dấu trên đất phía bắc
nước Tàu. Do đó, Hoa tộc không thể nào phát minh ra chữ giáp cốt, một hệ thống
chữ viết hoàn hảo đòi hỏi đến cả hằng thiên kỷ để hoàn thành. Thêm nữa, nghiên
cứu chữ giáp cốt cho thấy chúng không được phát minh ở vùng văn hóa Ngưỡng Thiều
trong khoảng thời gian 3.000 năm trước Công Nguyên. Ông Wilhem G. Solheim II tại
Đại học Hawaii quả quyết rằng nền Văn Hóa Hòa Bình là nguồn gốc của nền Văn Hóa
Ngưỡng Thiều. Do đó quan niệm chữ giáp cốt cuối đời nhà Thương (1300 BC) do người
Tàu phát minh không còn thế đứng vửng được nữa vì nhiều lý do :
1-Chữ giáp cốt cuối đời nhà
Thương (1300 TCN) thiếu hoàn toàn chữ tượng hình và đã phát triển đến giai đoạn
hội ý vượt xa giai đoạn căn bản thuần túy tượng hình và chỉ sự (Giáo sư Vũ Thế
Ngọc).
Không một chữ
viết của bất cứ dân tộc
nào trên trái đất mà không qua giai đoạn tượng
hình khi khởi sự phát minh ra chữ viết
như đã chứng minh ở trên.
Các nhà khảo cổ Trung Quốc
không phát hiện, suốt trong khoảng 3.000 năm, bất cứ một chứng liệu nào chứng tỏ
sự sáng tạo liên tục từ các hình vẻ hay dấu hiệu thời Ngưỡng Thiều tiến đến lối
văn tự xuất hiện ở gần cuối đời nhà Thương (1300 TCN) chứng minh hùng hồn rằng
các chữ giáp cốt hoàn hảo đó đã được để lại vùng Văn Hóa Ngưỡng Thiều bởi một
dân tộc nào di dân qua đây và để lại chữ viết của họ tại đây vì nhà Thương cư
trú ở đó 300 năm với gia tài “chữ viết Việt và văn hoá Việt” do nhà Hạ để lại
như “Việt Tuyệt thư»” đã ghi lại.
Sự khảo cứu của Giáo sư David Keightley cho thấy đó là một dân tộc phía nam
sông Dương tử (Yangtze River) nắm giữ một vai trò căn bản trong Trung Tâm Văn
Hóa Hòa Bình đã di dân vào thiên kỷ thứ năm TCN qua tỉnh Szechwan đến bờ sông
Wei (sông Vị) lập ra nền văn minh thời đồ đá mới của Trung Quốc. Khi họ đi qua
vùng Ngưỡng Thiều, họ đã để lại chữ viết hoàn hảo của họ trong đó không có dấu
vết nào của chữ tượng hình mà chỉ có chữ hội ý, hình thanh, chuyển chú và giả
tá. Đây là lý do thích đáng nhất và duy nhất có thể giải thích được tại sao chữ
giáp cốt giống :
**a- chữ viết trên hai chiếc
đĩa gốm nhỏ ở vùng Văn Hóa Hòa Bình tại Việt Nam,
**b- chữ viết trên đồ đồng Đông
Sơn (Việt Nam), và
**c- hai chữ
Việt bộ Mễ và chữ Việt bộ Tẩu mà sau này cũng được tìm lại trong Sấm Ngữ hay
Giáp Cốt Văn vào năm 1899.
Rõ ràng người Tàu không phát
minh ra chữ giáp cốt cuối đời nhà Thương (1300 TCN) như đã lầm tưởng và ngộ nhận
bởi người Tàu để che giấu sự thật lấy chữ viết Việt tộc tạo ra chữ Hán ngay từ
thời Chu Tuyên Vương (827 TCN-782 TCN).
2-Chữ hội ý của giáp cốt văn
thành lập không cần chữ tượng hình là trái với Lục Thư.
Vậy Lục Thư trở thành “Vô Dụng”.
Nói đúng hơn Lục Thư không phải do người Tàu phát minh. Chữ hội ý cũng không phải
do người Tàu phát minh mà do một dân tộc nào khác phát minh ra Lục Thư. Đó là
dân Bách Việt như đã trình bày trên Hình 8.
3-Chữ giáp cốt giống chữ viết
trên hai đĩa gốm nhỏ do Madeleine Colani đào quật ởvùng Văn Hóa Hòa Bình tại Việt
Nam với niên đại 8.000 TCN, tức là 6.700 năm trước chữ giáp cốt cuối đời nhà
Thương. Vào thời điểm đó (8.000 TCN) người Tàu chưa có chữ viết, chưa có lịch sử
ở Á châu, chưa có sự hiện diện ở lưu vực sông Hoàng Hà. Nó cũng giải thích được
tại sao chữ giáp cốt không có chữ tượng hình mà vẫn thành lập được chữ hội ý vì
chữ viết của dân Hòa Bình đã vượt xa giai đoạn căn bản thuần túy tượng hình đến
giai đoạn cuối cùng là giả tá rồi.
4-Chữ giáp cốt cũng giống chữ
viết trên các đồ đồng Đông Sơn với niên đại 2000 TCN, tức là 700 năm trước chữ
giáp cốt cuối đời nhà Thương. Ta thấy rõ rằng chữ giáp cốt, chữ viết trên đồ đồng
Đông Sơn và chữ trên 2 chiếc đĩa gốm nhỏ tìm thấy ở Hòa Bình Việt Nam là cùng một
thứ chữ viết. Chúng thuộc về gia đình chữ khoa đẩu của Bách Việt.
5-Nếu chữ giáp cốt cuối đời nhà
Thương (1300 TCN) là do người Tàu phát minh và xuất hiện 250 năm trước khi nhà
Thương bị tiêu diệt vào năm 1050 TCN thì lịch sử nhà Thương phải được viết lại
lâu rồi không phải đợi nhiều thế kỷ sau nữa mới được viết lại bởi nhà Chu.
“Quan niệm chữ giáp cốt cuối đời Thương 1300 TCN do người Tàu phát minh” là
chuyện hoang tưởng mà người Tàu tạo dựng lên, không có giá trị lịch sử, để che
đậy việc họ lấy chữ viết Việt tộc tạo ra chữ Hán từ thời Chu Tuyên Vương. Họ
không nhận chữ giáp cốt là nguồn gốc của chữ Hán, mặc dầu họ đồng hóa chữ Hán với
chữ giáp cốt, là bằng chứng hiển nhiên của sự hoang tưởng đó.
Kết luận
tất nhiên là :
1- Chữ Lạc Việt (4000 TCN-6000
TCN) giống chữ dân Hòa Bình, chữ trên đồ đồng Đông Sơn và chữ giáp cốt (sấm ngữ)
chứng minh một cách tuyệt đối là người Tàu không phát minh ra chữ giáp cốt cuối
đời Thương và họ lấy chữ khoa đẩu cuả Việt tộc tạo ra chữ Hán. Tác giả bài “Chữ
Hán và Ký hiệu” ( Chinese Scripts and Symbols) thú nhận rằng
“chữ giáp cốt 1200 TCN là một hệ thống chữ viết rất phát triển. Một hệ thống phức
tạp và tân tiến như thế phải có một lịch sử của nó nhưng cho đến bây giờ chúng
tôi còn chưa phát hiện ra dấu vết nào của cái lịch sử đó cả”.
Bài Chữ Hán và
Ký Hiệu trực tiếp nhìn nhận
rằng chữ giáp cốt không được
phát minh trong vòng 3.000 năm trước Công Nguyên tại
vùng Văn Hóa Ngưỡng Thiều.
2- Chữ gọi là Chữ Hán hơn 3.000
năm lịch sử thực sự là chữ Lạc Việt với niên đại 12.000 TCN – 15.000 TCN mà người
Tàu chiếm đoạt bằng bạo lực.
3- Chữ giáp cốt cuối đời nhà
Thương và Lục Thư không do người Tàu phát minh.
4- Chữ Hán (827 TCN) có nguồn gốc
với chữ Đại triện dưới thời Chu Tuyên Vương.
5- Chữ viết Việt tộc là chữ cổ
nhất thế giới với niên đại từ 12.000 TCN-15.000 TCN.
6- Chữ Hán (827 TCN) có nguồn gốc
từ chữ viết của Việt tộc (15.000 TCN).
7- Dân Bách Việt là chủ thể của
nền Văn Hóa Hòa Bình.
8- Những thuyết cao siêu như
Kinh Dịch, Âm Dương, Hà Đồ, Lạc Thư… có nguồn gốc từ nền Văn Hóa Hòa Bình.
XVI- Tài liệu
tham khảo :
1-Vũ Thế Ngọc, Nghiên cứu
chữ Hán và tiếng Hán Việt 1989,
Eastwest Institute,
Ngôn Ngữ Văn Tự Việt Nam, Nhà
In Mai Anh, 2148 Carobwood Lane, San Jose, CA 95132.
2-Lịch sử chữ viết Việt Nam.
Ficland Info Internet.
3-Lãn Miên, Dân gốc
bản địa Đài Loan có chữ viết
không ?, Trung Tâm Nghiên Cứu
Lý Học Đông Phương, Internet.
4-Jonathan Fenby, China’s Imperial Dynasties
1600 BC – AD 1912, Metrobooks,
122 Fifth Avenue New York, N.Y. 10011.
5-Du Miên Lê Thanh Hoa, Việt Nam Suối Nguồn
Văn Minh Đông Phương, Trung Tâm Nghiên Cứu Văn Hóa Việt Nam, 10872
Westminster Avenue, Suite 214-215, Garden Grove, CA 92843, USA.
6-Harry N. Abraham, Inc., Writing : The
Story of Alphabets and Scripts, 100 Fifth
Avenue, New York, N.Y. 10011.
7-Đổ Thành, Bách Việt Sử : Những Lớp Bụi Mờ
của Lịch Sử, www.vietnamvanhien. HYPERLINK
"http://www.vietnamvanhien.net/bachviet"net/bachviet su.html
8-Lê Văn Ẩn, Viet linhnam, http://www.mevietnam.org/Ngon
Ngu/Iva-Viet.html
9- Lí Nhỉ Chân, Đại ‘Văn’ Chấn : tìm được chữ Lạc
Việt TT?, www.news cn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét